English EN Vietnamese VI

Vương Vấn

Các bạn thân mến! Như chúng ta đã biết, trong truyện Phần số, nhân vật Lợi nhà ta có duyên tiền định bất ngờ với chị Bình, một phụ nữ có chồng có con ở Châu Pha ; sau cuộc tình này, anh chàng quay trở về Bà Rịa tiếp tục nghề lái xe ôm cố hữu với tâm trạng “tôi buồn chẳng biết vì sao tôi buồn?”. Quả thật là khó hiểu vì nó không thể nào ổn định được trạng thái tâm lý của nó : buồn cũng chẳng phải buồn mà vui không giống vui, không dễ gì tự giải thích cho nổi ; cứ bâng khuâng, ngỡ ngàng, lâng lâng như thế nào ấy. Dạo này, nhà nó thật vắng lặng làm sao bởi những chị gái-người tình của nó cũng như nó đều đi làm từ sáng sớm đến chiều tối hoặc là đi xa, có chị vĩnh viễn đi xa không bao giờ trở về như chị Tư Nghĩa, chị Tố Mỹ ; chị Hai Hảo đi bán phụ quán ăn ở Vũng Tàu, chị Ba Hường và chị Sáu Minh làm ở Xí nghiệp đông lạnh, chị Năm Hoàng phụ giữ rẫy cho gia đình ở Núi nhọn, chị Bảy Sương đi dạy mẫu giáo, chị Tám Chi đi thực tập ở Bệnh viện Bà Rịa…Nhắc lại chị Năm Hoàng khi vừa mới cùng thằng em út từ ngoài hoang đảo trở về thì nữa tháng sau chị bị hư thai, vậy là giọt máu rơi của chị với cậu em trai không còn hiện diện trên cõi đời này nữa đồng nghĩa với những kỷ niệm bí mật loạn luân thầm kín, tuyệt vời của hai chị em nơi đảo hoang mãi mãi bị chôn vùi trong nấm mồ ký ức. Chị chỉ hơi buồn một chút rồi vì thời gian, do công việc cho nên dù sao chị cũng sớm nguôi ngoai ; cả tháng nay chị xuống khu rẫy mà ba Thạnh mua lại từ mẹ chị Hoa (truyện Chị Hoa) cùng với hai người phụ làm để trông coi đậu xanh sắp sửa đến mùa thu hoạch sợ bị ăn trộm. Nơi khu rẫy khỉ ho cò gáy, không gian yên tĩnh trầm lặng, để làm vơi đi nỗi buồn nẫu ruột lúc rãnh rỗi, chị chỉ còn nước nhớ đến thằng em út yêu thương của chị mà thôi vì chị thôi chồng từ lâu vả lại trước giờ hai chị em cũng đã lén lút có với nhau một đứa con gái (truyện Dưa hấu Gò Rùa) thành thử ra mới có cái thần giao cách cảm như vậy. Bởi lẽ nên trong một ngày, có khi đến hai ba lần chị gọi điện thoại di động đến máy của Lợi để “tám” cho khuây khỏa nỗi cô đơn chán chường còn nó thì xa cách chị Năm cũng đã khá lâu, không có dịp nào được cận kề gần gũi quấn quýt nhau từ ngày rời đảo hoang trở về nhà phải nói là lâu lâu nó cũng da diết nhớ chị vô cùng, nhớ ánh mắt cùng mái tóc cùng nụ cười, nhớ mùi thơm da thịt đầy quyến rũ gợi cảm của chị,…, nhớ phút giây yêu đương ân ái nồng nàn cháy bỏng giữa hai chị em nơi vườn rẫy dưa Gò Rùa hay ngoài đảo, nhớ những gì mà hai đứa đã mùi mẫn trao tặng cho nhau một cách si mê cuồng dại. Do ở dưới rẫy, ngoài chị Năm ra còn có hai người làm công ở chung nữa cho nên nhiều lần nó muốn mò xuống Núi nhọn kiếm chị nhưng suy đi nghĩ lại nó chẳng dám vì sợ người ngoài biết được chuyện, bép xép đến tai bố mẹ thì phiền ; dạo trước chằng may chị Tư Nghĩa phát hiện ra chuyện giữa nó với chị Sáu Minh đã gây ra khá nhiều phiền toái rồi cho nên nó rất sợ và cảnh giác. Thời cơ lại đến với nó khi bố Thạnh nhận được tin một người bạn đồng hương sống ở Xuyên Mộc qua đời, do đang lỡ dở công chuyện làm ăn nên ông không đi viếng đám tang được, ông liền bảo thằng con trai út lái xe Honda xuống rẫy chở chị Năm Hoàng đi thay cho ông vì từ rẫy xuống Xuyên Mộc cũng chẳng còn bao xa vả lại ông biết hai chị em rất muốn gặp gỡ nhau hàn huyên tâm sự sau chuỗi ngày xa cách nhớ nhung. Giả sử ông mà biết được chuyện các con gái con của ông trước giờ từng làm chuyện loạn luân tội lỗi với nhau chắc hẳn ông sẽ từ bỏ chúng một cách thẳng thừng chứ chẳng phải chơi và đương nhiên là ý nghĩ ấy hoàn toàn tuyệt nhiên không hề xuất phát nảy sinh gợn lên trong đầu óc ông.

Nghe bố nói như vậy, Lợi mừng rỡ vô hạn chẳng khác gì lân gặp pháo, vội vội vàng vàng tựa chừng sợ bố đổi ý thì nguy to liền khởi động ngay bằng cách bấm di động gọi đến số máy chị Hoàng báo cho chị biết là trưa mai nó sẽ xuống rẫy chở chị đi công chuyện cho bố ; dĩ nhiên khi nghe thằng em báo tin thì chị rất là vui vẻ, phấn chấn và tuy không nói ra nhưng thế nào rồi hai chị em không hẹn mà gặp, cũng phải đến một chổ kín đáo nào đó như phòng trọ chẳng hạn để mà thề non nguyện biển. Chỉ cần nghĩ tới đó thôi cũng đủ bất giác chị cảm thấy nóng bừng cả người, máu trong huyết quản như sôi réo sùng sục, hừng hực cuộn trào khắp cả châu thân ; chị không dám suy vương nghĩ vấn nữa mà phải cố gắng quên đi đặng bắt tay vào thu xếp công việc để ngày mai được rãnh rỗi “đi công chuyện” với em trai yêu dấu của chị. Có thể nói là cả hai chị em đều từng giây từng phút mong mỏi sao cho mau nhanh hết ngày hôm nay và cầu nguyện thầm đừng có chuyện gì xảy ra làm hỏng chuyến đi tươi đẹp, an lành, nên thơ của chúng ; ngày mai quả thật là một ngày tốt phúc đẹp lộc cho hai đứa-những người vốn đang yêu nhau trên cõi đời nghiệt ngã này. Tối hôm ấy, chị không sao ngủ được, cứ trằn trọc thao thức miết khiến cho hai chị người làm cũng phải lấy làm lạ ; có phải chị nhớ bé Hiếu-con chị hiện đang gởi cho ông bà nội nuôi hộ hay không, hoàn toàn không phải mà là chị tơ tưởng đến thằng em -người tình của chị trãi qua bốn năm lần ân ái, làm tình với nhau từ rẫy dưa Gò Rùa ra đến hoang đảo nó đã để lại cho chị một kỷ niệm đầy ấn tượng đó chính là bé Hiếu và suýt chút nữa là có thêm bé Nhân chẳng hạn… Từng ấy dĩ vãng tuyệt vời như vậy thử hỏi làm sao chị nào có thể quên được, có chăng khi nào giã từ cuộc đời nhiễu nhương, phiền muộn này giống như chị Tư Nghĩa thì mới không nhớ được mà thôi chứ còn sống sờ sờ thế này đừng nói đến chuyện muốn rũ bỏ nhanh chóng ký ức những cuộc tình nồng nàn, cháy bỏng. Tám giờ sáng hôm sau, không chờ được nữa, chị bấm máy gọi cho nó thì nó trả lời là sáng hôm nay phải chở khách mối đi Long Thành nên sớm lắm là một giờ trưa nó mới xuống chổ chị được ; nghe em trai nói như vậy, chị mới cảm thấy yên lòng và suốt buổi sáng hôm ấy, chị ra rẫy với hai chị phụ lảm với tinh thần thật phấn chấn, chị nói cười huyên thuyên đặng cho thời gian trôi qua mau chóng. Mười một giờ, sau khi ăn cơm trưa, nghỉ ngơi khoảng bốn lăm phút, chị trỗi dậy đi tắm rửa sạch sẽ rồi mặc bộ quần áo tuy không se sua lắm nhưng khá bắt mắt : cái áo xoa màu xanh dương tay phùng cùng với chiếc quần jin nhung màu xám mượt mà ; chị bắt đầu cảm thấy nóng ruột khi còn hơn những ba mươi phút nữa cậu em mới xuống. Mười hai giờ rưỡi, mười hai giờ bốn lăm, một giờ đúng, một giờ mười lăm ; cứ một phút trôi qua, trái tim chị như đập chậm dần lại thoi thóp chẳng khác gì người sắp trút hơi thở cuối cùng và cứ hễ nghe tiếng xe Honda chạy ngang qua là lòng chị thêm đau thêm nhói. Kìa, có tiếng xe máy từ hướng Bà Rịa lên đang chạy chậm dần lại rồi trong phút chốc, chị nhác thấy bóng thằng em chạy chiếc xe Honda Cub 50 cánh én rẽ vào băng qua miếng ván bắc qua con mương thủy lợi rồi dừng lại trước căn chòi rẫy.

Chị Hoàng muốn khóc vô cùng nhưng chị cố kìm nén, mừng mừng tủi tủi chị đi dọn cơm cho Lợi ăn, chị còn đon đả chạy xe nó đi mua nước đá về pha café đá cho nó uống ; hai chị người làm dĩ nhiên là không cần phải hỏi chị xem cậu trai trẻ kia là ai bởi lẻ khuôn mặt hai chị em so với nhau thật chẳng khác gì khuôn đúc. Vì có mặt hai người lạ cho nên thỉnh thoảng chị em mới dám liếc khẽ nhau một cách âu yếm, tình tứ chứ tuyệt nhiên không hề dám ngang nhiên sỗ sang ; giá như không có họ thì chắc nãy giờ hai chị em đã đóng cửa chòi lại để mà yêu nhau cho vơi bao nỗi niềm chờ đợi, xa cách bấy lâu nay rồi chứ không thể nào chần chừ cho cam. Chị bàn với em trai là đúng ba giờ sẽ lên đường, qua đến Xuyên Mộc khoảng bốn giờ và sau khi viếng đám tang xong sẽ trở về lúc bốn giờ rưỡi nhưng còn một chuyện mà cả hai chưa thể nào nói bây giờ được đó là chúng sẽ đi đâu sau khi làm xong công chuyện bố nhờ, chẳng lẽ lại quay về đây liền hay sao mả không “ấy”cơ chứ? Thôi thì cứ để đó rổi hạ hồi phân giải vậy! Ba giờ đúng, chiếc xe gắn máy nỗ êm ái chở hai chị em rời Núi nhọn bon bon trên đường trực chỉ hướng Xuyên Mộc, như dự đoán gần một tiếng đồng hồ sau cả hai mới đến nơi vì đường quá xấu đầy dẫy ổ gà, ổ voi lại phải hỏi thăm nhà bạn của bố do mới đi lần đầu. Nhà tang gia thuộc địa phận xã Hòa Hiệp, gần giáp với địa phận Bình Châu của tỉnh Bình Thuận, lúc hai đứa con ông Thạnh tới thì sư đang cúng cơm, quan khách chờ viếng ngồi rất đông cho nên chúng cũng đành phải ngồi đợi như bao nhiêu người khác. Xe Honda của Lợi gửi nơi bãi giữ xe do người nhà tang gia trông coi ở phía đối diện, hơn bốn giờ rưỡi, nó và chị Hoàng mới thắp nhang phúng điếu xong trở ra lấy xe thì thẻ giữ xe còn ở nơi tay nhưng xe thì đã bốc hơi theo bọn đầu trộm đuôi cướp. Thằng em thì nhăn nhó, lo lắng còn con chị khóc sụt sùi vì tiếc của, vừa nghe anh giữ xe nói rằng xe của hai chị em mới được một thanh niên mặc áo bộ đội dắt ra thôi là chúng lập tức đuổi theo tên trộm về hướng người ta chỉ. Hai chị em đi chẳng qua là đi mà thôi chứ có biết đường thuộc lối gì đâu, cứ thẳng đường mà đi chỉ mười lăm phút sau, hai bên đường hoàn toàn xa lạ lại vắng vẻ, nhà cửa càng thưa thớt ; trời dần dần xế chiều, bóng mặt trời đang sắp tắt nhường thế gian cho bóng đêm tràn ngập khắp nơi. Đi riết mỏi chân, chị Năm và thằng em cứ thế chậm chạp bước từng bước một với tâm trạng lo âu xen lẫn mỏi mệt, chán chường ; bất chợt, tình cờ chúng thấy trước một ngôi nhà nhỏ mái tôn có bốn ông trạc tuổi tứ tuần đang vừa xúm quanh chiếc xe máy mà hai chị em vừa mới bị mất trộm vừa bàn tán xôn xao.

Quả thật hai đứa con ông Thạnh số chưa mất của, mấy người kia nhìn thấy hai chị em lạ mặt dáo dác tìm kiếm thì họ chắc chắn đây là nạn nhân rồi chứ không còn ai nữa cả! Một ông cho biết đây là nhà ông, mới nãy đây có một thằng con trai mặc áo bộ đội dắt xe vào hỏi ông mượn chìa khóa xe máy để mở công tắc ; thế là ông sinh nghi, tra hỏi và dọa báo công an thì chưa gì hắn đã vội vàng bỏ xe lại tháo chạy có cờ. Hai chị em cám ơn mấy người dân rồi nhận lại xe, nổ máy chạy vòng trở lại nhưng lúc trở ra vì trời đã tối thành thử Lợi chạy lạc đường đâm thẳng ra một vùng đồng ruộng bao la bát ngát do vừa mới gặt hái xong nên khô ráo, sạch sẽ và mặc dù trời đã nhá nhem tối nhưng chị em Hoàng-Lợi vẫn nhận ra được đâu đó có vài cái lều lớn có nhỏ có chẳng biết được giăng lên tự lúc nào ; có lẽ người ta dựng lều để ngủ canh giữ lúa trong thời điểm thu hoạch thì phải? Cùng đưởng, tiến thoái lưỡng nan, chị Năm bảo thằng em kiếm đại một cái lều nào đó vào ngủ qua đêm đặng sáng ra rồi sẽ tính chứ bây giờ đã tối mịt lại xa nước lạ cái thì biết đường nào đi, hiểu ngỏ nào lần ; hai chị em vào một cái lều nhỏ ở gần chổ chúng nhất, bên trong chỉ toàn là rơm nhưng xen giữa là một chổ trống trãi một tấm bạt màu xám vỏn vẹn có một cái gối tai bèo cũ cùng một cái mền màu cứt ngựa. Quan sát kỹ một chút, hai chị em thấy ở một góc lều còn có cả bếp dầu, đèn thắp, chén đũa, ấm, nồi và còn có cả hai ba gói mì giấy ; có lẽ đây chính là nguồn sống của những nông dân trong vùng vào mùa thu hoạch đến chổ này canh giữ lúa ban đêm vì sợ mất trộm chăng? Vậy là đêm nay, ở lại đây dù cho xa lạ đến mấy thì hai chị em cũng không sợ sẽ không có gì để bỏ bụng cầm lòng qua đêm mặc dù chính xác chúng tự thừa nhận là ăn vụng của người khác nhưng có lẽ trong tình huống hoàn cảnh này thì rõ ràng không thể nào mà nghĩ đến lòng tự trọng cũng như nhân cách ; nếu thế chắc chắn không còn gì để mà bàn cải nữa. Trong lúc thằng em dắt chiếc xe Honda vừa mới may mắn tìm lại được do tên trộm bỏ lại vào tuốt tận bên trong lều thì con chị lui cui chụm bếp dầu, do trong cái ấm còn chứa khoảng hơn phân nữa nước cho nên chỉ cần bắc lên bếp đang phừng phừng cháy chứ không cần phải đi kiếm đi tìm đâu chi cho xa. Sau đó, chị nhanh nhảu xé cả ba gói mì cho vào nồi, không quên nêm bột nêm ; chẳng mấy phút sau, ấm nước đã sôi lên sùng sục, chị bắc xuống chế vào nồi rồi dùng nắp đậy lại và chỉ có thế, bữa ăn tối của hai chị em bắt đầu. Lợi dùng vá múc mì ra hai cái chén rồi cùng chị cầm đũa vừa ăn vừa húp sì sụp, hai chị em nước mắt nước mũi vừa ăn vừa nhìn nhau cười và có thể nói chưa bao giờ chúng lại cảm thấy món mì giấy lại ngon đến mức độ như vậy vì ở nhà họa hoằn lắm không có gì ăn mới chịu động đến tô mì là cả một vấn đề chứ chẳng phải chơi. Do quá mệt lại đói nên cả chị lẫn em mỗi đứa liên tục ăn hết cả ba chén mì ấy vậy mà trong bụng vẫn còn cảm thấy thòm thèm tuy nhiên chúng không dám nấu thêm để ăn vì còn phải để dành một cách dè xẻn nước trong ấm chút ít đặng mà đỡ cơn khát qua đêm. Sau khi dọn dẹp gọn gàng chén nồi vào một góc lều, chị Hoàng xoay qua cùng Lợi trãi phẳng lại tấm bạt để làm chổ ngủ qua đêm và đương nhiên cả hai chị em không sao có thể ngở được rằng đây lại chính là nơi động phòng hoa chúc tối hôm nay của chúng ; một chổ ngủ sạch sẽ, không hề vương chút bụi trần lại rất kín đáo, an toàn dường như khuất hẳn cả tầm mắt nhân gian quả thật may mắn cho chị em nhà họ Nguyễn. Nó nhường chị nằm ở mé trong cho đỡ gió lùa vào lạnh giá, chị lấy làm cảm động xổ tấm mển cứt ngựa ra đặng hai chị em cùng đắp và tuy rất mệt mỏi từ chiều đến giờ, hai bắp chân cứ cứng đờ ra vì lội bộ xa tít mù khơi nhưng do lạ chổ nên cả hai đều trằn trọc, không sao ngủ được mặc dù cứ hết ngáp dài lại ngáp ngắn, ngáp chảy cả nước mắt. Nó quay sang trái thì chị cũng xoay qua trái, quay sang phải thì chị cũng xoay qua phải cuối cùng lúc hai chị em quay ngược chiều nhau thì hai khuôn mặt đối diện cận kề sát vào nhau tưởng chừng như chỉ còn trong gang tấc ; đến phút giây này đây, chị gái Nguyễn Thị Diễm Hoàng cùng em trai Nguyễn Hùng Lợi mới không thể nào không thừa nhận là tâm hồn cũng như con tim mình đang luôn bị thổn thức mong chờ tình yêu trở lại. Bao nhiêu nỗi niềm khắc khoải mong chờ từ trước đến giờ chỉ trong phút chốc ngẫu nhiên bỗng hóa thành bấy nhiêu cảm giác bồi hồi xao xuyến, rung động thể xác lẫn con tim của cả hai chị em ruột thịt ; hiện tại chúng đều biết rằng chúng đang muốn một điều quả thực sự giống nhau 100% đó là cùng nắm tay nhau bước vào cõi yêu nhưng đứa nào đứa nấy do bản năng nên còn e dè, không dám chủ động trước mà cứ đợi người trong cuộc.

Rốt cuộc chị thì trông em còn em lại đổ cho chị thành thử ra từng giây từng phút trôi qua, hai đứa con của bố Thạnh đều bất động lặng yên, hoàn toàn chưa hề xảy ra “chiến sự” nào cả. Thế rồi thằng em chợt ngồi dậy dường như là để làm gì đấy cùng một lúc con chị cũng có hành động tương tự như vậy chẳng khác gì em trai mình và nó chỉ trong tích tắc đã vòng tay ôm gọn lấy tấm thân mềm mại, nuột nà của người chị yêu thương xa cách có lẽ đã khá lâu rồi thì phải? Lúc đầu, nó cảm thấy ngạc nhiên khi thấy chị lại tỏ ra vẻ hững hờ, không bằng lòng cùng với thái độ phản ứng, chống chọi, khước từ ; nó nhanh chóng xìu xuống ngay, chán nản vô cùng và đương nhiên nó không hề biết là chị Năm nó giả vờ đặng mà thử lòng thằng em trai nông sâu như thế nào. Nhìn mặt nó hơi bí xị, chị vừa cười ngỏn ngoẻn vừa vòng hai bàn tay búp măng lên ôm choàng ra sau gáy nó ; chỉ cần đợi có thế là ngọn lửa vừa yếu dần đi trong sâu thẳm tâm hồn thằng em lại bùng phát lên một cách dữ dội, mạnh mẽ vô song không thể nào tưởng tượng nổi và lần này, vòng tay nó lần xuống ôm siết lấy tấm lưng tôm thon thả mềm mại của chị. Nó vừa hổn hển thở vừa vùi mặt vào ngấu nghiến hôn lấy hôn để mái tóc dài đen nhánh, óng ả, thướt tha và mịn màng mà nó vừa mò mẫm, sờ soạng làm bung rớt cái kẹp con bướm trên đầu chị xuống chổ nào chẳng biết cho nên thành thử mái tóc ấy xỏa phủ kín vầng lưng chị khiến nó càng cảm thấy vẻ đẹp của chị càng thêm man dại đến rợn cả người. Chính mái tóc này đã từng làm cho nó chết mê chết mệt trong hai năm gần đây chứ chẳng phải chơi (truyện Dưa hấu Gò Rùa và Hoang đảo) và nay nếu nói rằng nó nhàm chán thì đấy quả là một sự dối trá không thể nào chấp nhận cho được ; từng ly từng tý một, miệng nó dần dần chuyển dịch xuống gáy chị rồi lần lên mang tai, lên trán, lên mắt chị và vừa hôn nó vừa gọi khẽ tên chị. Tuy đây chẳng hề là lần đầu tiên nhưng phải thừa nhận rằng khi nghe thằng em trai thì thầm bên tai thì chị không thể nào không cảm thấy ngượng ngùng, e ấp nhưng nỗi niềm ngượng ngùng, e ấp ấy lại đắm chìm lẫn lộn trong biển cả hạnh phúc, sung sướng quá đỗi ngọt ngào, thi vị.

Vầng trán hơi thấp, đôi mắt lá răm, cái sống mũi dọc dừa nhỏ gọn, hai gò má nhô cao hai lưỡng quyền,…mặc dù tất cả những gì thuộc về con chị đều đã không còn xa lạ gì đối với thằng em trai nhưng nó thực sự cảm thấy khao khát quá độ cơ hồ một người đang rong ruổi bước trên sa mạc đã lâu rồi mà vẫn chưa tìm được dòng suối mát trong nào để tự làm vơi đi phần nào cơn mỏi mệt mãi miết hành hạ cơ thể. Nó hôn lấy hôn để lên khắp khuôn mặt xinh đẹp chẳng khác gì vầng trăng ngày rằm của người chị ruột thứ năm như e rằng chỉ trong chớp mắt chị ấy sẽ nhanh chóng tan biến vào cõi hư vô ; mùi nước hoa, mùi son phấn, mùi hương xà bông Dove cùng quyện lẫn với mùi da thịt tạo thành một hỗn hợp mùi đặc trưng thơm lừng, ngào ngạt tỏa ra từ mái tóc, từ thân thể chị liên tục xộc vào khứu giác nó khiến nó cảm giác càng lúc càng lâng lâng bay bổng như lên đến chín tầng mây. Chị Hoàng và Lợi hai chị em vốn đã trãi qua năm lần làm tình, ân ái cùng nhau (hai lần ở Gò Rùa và ba lần ngoài hoang đảo), đến lần này là lần thứ sáu cho nên hai đứa gần như quen thuộc hết mọi đường đi nước bước chứ chẳng hề lạ lẫm chút xíu nào cả ; đến giây phút này đây, tuyệt nhiên không hẹn mà gặp, không một lời chào đón vậy mà đôi môi đứa này cứ thế chậm rãi mày mò tìm kiếm đôi môi đứa kia để kết nối thay lời muốn thổ lộ tình yêu. Hai vành môi mềm mại, đỏ thắm dảnh lên của con chị từ từ hé mở, đẹp tựa đóa hoa hàm tiếu thật nhẹ nhàng không một chút chống đối mà chỉ hơi ngường ngượng đón nhận lấy đôi môi thằng em đang luồn sâu vào và chẳng bao lâu, hai hàm răng chúng đã cọ sát vào nhau, hai cái lưỡi chúng cứ quấn quýt lấy nhau trong khi hai khuôn mặt chúng mãi miết nghiêng qua nghiêng lại một cách say sưa, ngất ngây, dài dại…Vậy là đêm nay, không còn bàn cãi gì nữa chính là đêm tình thứ sáu của hai chị em mang cùng họ Nguyễn sau một quãng thời gian xa cách đằng đẵng nghìn trùng. Ngay từ ngày hôm qua, khi nhận được điện thoại của em trai, chị Năm đã nhẩm tính là sau khi đi viếng đám tang người quen của bố xong, chị sẽ cùng thằng em đi kiếm một cái phòng trọ để chúng có chổ “tâm sự loài chim biển” nhưng thật không ngờ, chúng lại bị ăn trộm xe máy rồi ngẫu nhiên tìm lại được sau đó run rũi đến cái lều giữ lúa này – một chổ trọ miễn phí thật kín đáo lại ấm áp quả thật là thích hợp với những người đang yêu. Lẽ đương nhiên là hai đứa ở đây sẽ hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối bí mật, không hề sợ chi đến chuyện bị phát giác lộ tẩy bởi xung quanh tuyệt nhiên không có lấy một bóng người thành thử ra chúng hoàn toàn thoải mái, tự do muốn làm gì thi làm ; do vậy sự dạn dĩ táo bạo càng lúc càng đẩy lùi đi cái cảm giác ngượng ngùng, e ấp lúc đầu. Nụ hôn đầu tiên của đêm tình này của hai chị em quả thật là ngọt ngào, nồng nàn và sâu lắng làm sao ấy? Dường như là cả hai đều cùng mong muốn là làm sao cứ kéo dài mãi mãi nụ hôn mà chúng đang trao cho nhau cho dù là nghiệt ngã, đắng cay cho bõ bao nhiêu ngày cách xa, đợi chờ trong khắc khoải nhớ nhung? Có lần ở nhà, lúc ba giờ chiều, do thấy hơi mệt nên về sớm, Lợi phát hiện trong nhà chỉ có mỗi một mình chị Hoàng đang lau nhà nơi phòng khách dưới trệt, bất chợt nó bỗng cảm thấy hứng tình còn chị Năm thì thấy đây quả là cơ hội nghìn năm mới có một rồi hai chị em dẫn nhau lên lầu nhưng chưa kịp làm chi cả thì có tiếng chị Hảo từ ngoài sân kêu vọng vào nhờ mở cửa ; thế là chúng ngẩn tò te, đành phải gác lại ngọn lửa lòng đành chờ đợi dịp khác vậy. Do đó, đêm tình này, hơn nữa tiếng đồng hồ, cả hai hết hôn kéo dài mệt rồi lại hôn từng cái một ; trông chúng hiện tại không còn là chị em của nhau nữa mà thực sự là nhân tình nhân ngãi của nhau.

Trên tấm bạt trãi dưới đất, hai chị em cứ thế mà mãi miết lăn qua lộn lại, khi thì chị úp lên người em và lúc thì em đè lên thân chị ; do ngoài trời lúc này lộng gió luồn thổi vào bên trong lều khá nhiều cho nên tuy vận sức nhiều để thực hiện những động tác ân ái, yêu đương nhưng vẫn chưa có đứa nào cảm thấy mệt mỏi là gì mà trái lại chúng như được tăng thêm sức mạnh lẫn hưng phấn dục tình…Nhắc lại một chút về thủ phạm đã lấy cắp xe máy của hai chị em Hoàng-Lợi lúc chiều, hắn là một thanh niên hai mươi ba tuổi ở xóm bên cạnh vô công rỗi nghề tuy có nhà cửa, vợ con đàng hoàng nhưng do ăn chơi lêu lỏng lại nghiện heroin nên đành phải lang thang đầu đường xó chợ, sống với nghể đạo chích. Hắn trộm đủ thứ, không từ một món nào miễn là đừng xuất hiện ngoài tầm mắt hắn là được. Chiều nay, nghe có tiếng kèn tiếng trống đám ma rền rĩ thê lương, hắn liền định hướng mò đến ngay vì cả hai ngày nay hắn bị vả thuốc ; hắn đoan chắc rằng thế nào ở đó cũng có thứ dễ bán nhất đó là xe Honda, chiếc nào xấu nhất cũng phải một triệu đồng là giá chót. Hắn hành động rất nhanh, khi đến nơi tuy có khá nhiều xe xịn như Air Black, Futur, Sirrus,…nhưng rất khó lấy chỉ có duy nhất một chiếc xe Cub 50 cánh én mặc dù trị giá không cao lại dễ dàng lấy trộm. Không đến hai phút đờng hồ sau, hắn điềm nhiên dắt chiếc xe “cưng” của Lợi ra khỏi bãi giữ xe nhưng thật là xui do hắn đã để quên chùm chìa khóa vạn năng ở nhà một thằng bạn ; vậy là hắn đành phải dắt bộ chiếc xe trên con đường mòn trong xóm để tìm một tiệm sửa xe cắt dây điện công tắc. Ông trời xui khiến làm sao, khi đi ngang một căn nhà mà hắn thấy trong sân cũng có dựng chiếc xe Cub cánh én, hắn liền vào hỏi mượn chủ nhà chìa khóa và ông này không những không cho mượn mà còn hạch hỏi thế này thế kia về chiếc xe hắn dắt bộ : nào là vì sao xe bị hỏng? Mất chìa khóa xe lúc nào? Thăm dò xăng chưa? …Hắn ú a ú ớ, không trả lời được và khi thấy chủ nhà lấy điện thoại di động ra gọi an ninh xã, hắn hoảng sợ vô cùng vội vội vàng vàng bỏ xe lại tháo chạy bất ngờ ; sự việc xảy ra nhanh như chớp khiến cho ông chủ nhà tốt bụng cũng không thế nào ngờ được như vậy để ứng phó kịp thời, chỉ còn nước là dắt chiếc xe thằng ăn trộm để lại vào trong sân nhà vì ông đoán rằng thế nào khổ chủ cũng sẽ đi tìm tới đây còn nếu không thì ông sẽ giao nộp tang vật cho công an xã vậy. Lúc này có ba ông hàng xóm thấy chuyện lạ liền qua trao đổi, bàn tán cùng ông ; đúng vậy, khoảng hơn nữa tiếng đồng hồ sau, họ thấy có hai chị gái em trai (do nét mặt chị Hoàng và Lợi hao hao giống nhau), chị khoảng hai mươi lăm còn em khoảng mười bảy đang vừa lội bộ vừa dáo dát nhìn với vẻ mặt lo lắng, buồn buồn thì họ đoán ngay đây chính là chủ nhân chiếc xe bị mất trộm rồi chứ không còn ai mà trồng khoai đất này cả. Sau khi giao chiếc xe lại cho hai chị em nổ máy chạy đi rồi, họ liền ai về nhà nấy, không cần phải ưu tư nghĩ ngợi xem chúng đi đâu về đâu ; lẽ đương nhiên, họ cũng như thằng đạo chích đang ẩn náu tại nhà bạn hắn sau bữa cơm tối đạm bạc vì chỉ có khô sặc ăn với cơm nguội không sao có thể ngờ được rằng hai chị em -chủ nhân chiếc xe Cub 50 cánh én giờ này lại đang cùng nhau làm chuyện tày trời động đất loạn luân tội lỗi đó là yêu đương, ân ái với tất cả tâm tình chẳng khác gì một cặp vợ chồng mới cưới trong đêm động phòng hoa chúc. So với hai lần ân ái ờ Gò Rùa và ba lần làm tình nơi hoang đảo, đêm tình này chị Năm nhận thấy thằng em út trong gia đình hoàn toàn khác hẳn : hai lần đầu, nó thật vụng về ngờ nghệch còn lúc ra đảo thì có phần khá lên một chút nhưng hiện tại tuy chỉ mới có dạo đầu thôi mà nó đã thực sự khiến chị chết lên xỉu xuống ; chị thấy nó đã thực sự trưởng thành rồi, nó đã trở thảnh một thanh niên cường tráng sung mãn tràn đầy sinh lực cơ hồ nhựa sống của một cây xà nu. Chị quả là ngoan ngoãn, thụ động, run rẫy, sung sướng bởi những thao tác ân ái khéo léo, tài tình, tuyệt vời của thằng em ; đấy chính là những điều kiện đưa đẩy, kích thích chị hết hưng phấn này đến ngỡ ngàng khác.

Chấm điểm

Cảnh báo: 1 số trang web ĂN CẮP bài viết, video từ Mobiblog.Net và đóng bản quyền BẨN lên video gốc của Mobiblog.Net. Hãy xem phim tại Mobiblog.Net để ủng hộ chúng tôi.
Bạn cũng có thể thích