English EN Vietnamese VI

Truyện sex Hiếp dâm tu nữ

Hắn bỏ nàng nằm đó rủ rượi với vết loang lỗ nhuệch nhoạc ngay cửa mình. Hắn quơ mớ ván gỗ đinh búa, rồi đi thẳng ra cửa. Hắn trở lại với đôi thùng nước trên tay, nàng vẫn nằm đó, nước mắt lăn tròn trên khóe mắt. Hắn nhìn nàng, nàng tránh mặt hắn. Hắn đặt hai thùng nước xuống cạnh chân nàng và vói lấy cái khăn tắm đặt lên đầu giường cho nàng, rồi hắn bỏ đi. Lát sau hắn trở lại với một măm cơm ngon lành trên tay. Nàng đã mặc lại quần áo chỉnh tề, tóc tai chải bới gọn gẽ. Hắn đến gần nàng đặt măm cơm lên giường nàng, rồi kéo cái bàn qua, đặt măm cơm lên đó. Hắn mở khóa một tay cho nàng ra. Nàng lườm hắn khinh rẻ. Hắn tránh ánh mắt giận hờn của nàng rồi hắn bỏ đi.

Hắn trở lại chiều đó, măm cơm trên bàn đã ăn sạch. Nàng nằm đó, co ro trong chiếc mền ấm áp. Mặt nàng trong có vẻ hốc hác nhưng vẫn còn rất đẹp. Hắn bước đến bên nàng kéo lại chiếc mền cho ngay ngắn, sửa lại cái gối nằm. Hắn ngồi lại bàn thêm mười phút nữa để nhìn nàng ngủ. Nàng ngủ cũng rất đẹp! Hắn bỏ ra ngoài với măm cơm trống, năm phút hắn trở lại với món ăn tối do chính hắn làm, và một cuốn sách truyện cho nàng đọc. Mùi thức ăn thơm phức đã đánh thức nàng dậy. Nàng nhìn hắn như một kẻ vô hình. Có lẽ nàng thù hắn, nói nhẹ hơn, có lẽ nàng giận hắn. Hắn đặt măm cơm nóng hổi lên bàn, đứng xớ rớ thêm lát nữa xem nàng có nói gì với hắn không. Nàng vẫn im ỉm và hắn lẳng lặng bỏ ra ngoài.

Nàng ngồi dậy. Măm cơm nóng làm nàng tỉnh hẳn. Nàng chậm rãi ăn từng muỗng cơm một cho tới hết hẳn. Ăn xong, nàng tắm rửa rồi lên giường. Nàng muốn đọc kinh sám hối, nhưng nghĩ tới hành động của nàng lúc đó nàng thấy e thẹn với chính mình. Nàng không muốn đọc kinh chi nữa, thân thể nàng đã nhuốm bùn dơ. Nàng nhìn cuốn truyện hắn để trên giường, truyện Quỳnh Giao. Giờ đây nó là món ăn tinh thần ngon nhất ở nơi này. Nàng nằm xuống mở truyện ra đọc. Nàng đọc được nửa cuốn đã thấy cuốn xoáy vào những tình cảm thắm thiết của hai nhân vật chánh. Nàng ngốn luôn cả cuốn sách thì trời đã khuya. Nàng thiếp đi đến khoảng 2 giờ khuya thì tỉnh lại. Chợt nghe mùi chua toát ra từ quần áo nàng, nàng bèn cởi áo ra giặt. Tranh thủ trước khi trời sáng quần áo sẽ khô. Nàng trở lại giường trần truồng và cuốn rút trong mền, thiêm thiếp đi!

Nàng mơ màng tỉnh dậy, bàn tay ai đó đang để trên ngực nàng. Nàng choành nhanh dậy, nhưng bị dằn xuống. Một sức mạnh ôm chặt sau lưng nàng, hơi thở phà vào gáy nàng hồng hộc. Nàng chỉ thốt lên, “Trời ơi … ông … tha … tôi”. Nàng thấy chỗ kín của mình bị nong ra, một vật cứng và to đẩy nhanh vào. Nàng thấy thân thể mình bị đẩy theo từng nhịp, kể cả chiếc giường cũng kọt kẹt tiếng võng đưa. Hắn “hừ hự” trong khi nàng nhăn mặt chịu đựng. Khi dương vật của hắn nằm sâu trong người nàng, nàng thấy rờn rợn khắp toàn thân, một cảm giác sướng tê cả người làm mười ngón chân nàng quíu lại. Thình lình hắn ngồi dậy vác chân phải của nàng qua bên trái của hắn, rồi chểm chệ quỳ gối giữa hai đùi nàng. Chồm lên chống hai tay hai bên vai nàng, hắn hít tới để nong dương vật vào sâu. Đầu khật kẹt ngay cửa âm đạo, hắn nhoi nhoi cố đẩy cho tới khi khúc lỏi trợt vào trong hốc. Quỳnh Mai nấc mạnh, thấy sướng tê cả hai đầu gối. Nàng ụ ự xuýt xoa. Nước nhờn ứa trào ra theo cảm giác của cơ thể. Hắn bắt đầu vốc người tới, nẩy vào bụng dưới của tu nữ Quỳnh Mai. Mặt nàng đanh lại, tay chân nàng quều quào đụng đâu níu đấy không còn biết trời trăng gì nữa. Rõ ràng nàng đang rất hứng tình nên hai vú nàng săn lại, đầu nàng lắc bên phải rồi lắc sang bên trái. Lúc này có thể nói trông nàng rất là đẹp, như một nữ minh tinh trong phim Trung quốc. Bất giác, hắn chùn hai tay xuống, cúi mặt hôn vào môi nàng. Hắn hôn rất tình tứ nồng nàn. Nàng đáp lại cũng rất tha thiết. Song chỉ được vài mươi giây, nàng vùng đẩy hắn ra, có lẽ nàng nhớ chực thân phận của mình là một tu nữ chứ không phải một cô gái tầm thường. Sau khi đạp văng về sau, nàng lồm cồm đứng dậy, nàng cố chạy trốn nhưng vô dụng vì cổ tay nàng bị trói chặt bởi một thứ dây thừng. Nàng chỉ còn đứng xớ rớ nhìn hắn mà nước mắt lưng tròng.

– Xin anh tha cho tôi. Tôi đã không còn xứng với giáo hội, không còn muốn sống nữa. Chẳng thà anh giết chết tôi đi, chứ anh đừng hành hạ tôi nữa.

– Chứ cô không thích tôi ư, rõ ràng là cô cũng có cảm giác như chính tôi đây!

– Tôi biết tôi tu chưa thành nên sa vào trước cám dỗ của con người, nhưng Chúa sẽ tha tôi cho tôi vì tôi đã không cố tình phạm lỗi. Nếu như anh … – Nàng phân trần.

– Cô không cố tình phạm lỗi hay tôi phạm lỗi cũng được. Tôi chỉ biết rằng ở tận thâm tâm của cô, cô chỉ là một con người bình thường cần có tình cảm của trai gái … Cô cần tôi đây.

– Không, tôi không cần anh!

– Cô cần mà … đến với tôi đi … Tôi biết cô cũng sướng như tôi thôi nếu không tại sao cô lại không kềm chế được bản thân cô mà chìu theo cảm giác.

– Tôi … anh … Anh hèn hạ !

– Tôi hèn hạ … Để tôi coi cô có tốt lành gì.

Nói rồi hắn nhảy bổ tới chộp lấy tu nữ Quỳnh Mai, nàng quay lưng chạy nhưng chạy đi đâu cho được. Hắn vớ được nàng từ phía sau. Đè nàng xuống, hắn bắt nàng trở thành công cụ cho hắn thỏa mãn. Từ đàng sau hắn thúc tới, nàng chỉ còn bám chặt xuống đất để giữ thân người lại. Nàng bỗng nghe trong lòng đau nhói, không phải vì cơ thể mà vì tinh thần nàng bị thương tổn đến tột độ. Trong tư tưởng, nàng khấn hàng tràng kinh nhẫn nhịn, nếu không làm vậy chắc có lẽ nàng đã cắn lưỡi tự tử rồi.

3.9/5 - (12 bình chọn)
Để hạn chế quảng cáo khi xem, anh chị em bấm Full Screen (Toàn màn hình)
Bạn cũng có thể thích