English EN Vietnamese VI

Truyện sex Hiếp dâm tu nữ

Nàng tỉnh dậy thì trời hãy còn tối, vệt sáng bên kia góc phòng báo cho nàng biết vậy. Còn sớm, nhưng nàng không muốn ngủ lại vì sợ sẽ gặp lại ác mộng. Nàng chợt nhớ tới xâu chuỗi định lần chuỗi cầu kinh nhưng nàng phát hiện ra nó đã không còn trên mình nàng.

Tiếng gà gáy làm nàng choàng tỉnh. Thì ra nàng đã thiếp đi trở lại. Nàng loay hoay trên giường chẳng biết làm gì. Nàng thấy nửa ly nước còn để đầu giường, nàng bưng lên xúc miệng, còn một ít nàng rửa mặt. Xong xuôi nàng thấy buồn tiểu, bước xuống giường nàng tìm ra cái bô hắn để dưới đít giường. Nàng cẩn thận ngồi lên đó. Tiếng róc rách của dòng nước vỗ vào thành kim loại của cái bô làm nàng phát ngượng. Nàng cố nịn nó lại và nhả nó ra từ từ. Nàng chợt thở dài chán ngán: Tưởng đâu cái khổ đã dứt nào lại gặp cái khổ hơn!

Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ. Nàng biết hắn trở lại. Nàng ngồi lên ngay ngắn. Hắn bước vào với hai tay xách hai bên. Vẫn thức ăn và những vật dụng vệ sinh. Vẫn cái mặt nạ trên mặt hắn. Bước tới đưa nàng thức ăn sáng, hắn lấy đi cái bô để ở đít giường, rồi mang ra đặt ở ngạch cửa. Hắn trở lại thổi tắt đèn. Ánh sáng hắt qua từ lỗ trống trên tường và từ cửa ra vào đủ thấy mọi vật trong căn phòng nhỏ. Nàng bưng dĩa thức ăn, ăn đại, cũng chẳng cần chào hỏi hắn làm gì, hắn có thèm trả lời đâu mà hỏi. Nàng ăn trong khi hắn ngồi đó quan sát nàng. Nàng thấy hơi ngại khi có người cứ chăm mẵm vào người nàng. Nàng nhìn lại thân thể, mới hay một vạt áo của nàng xệ qua một bên làm bộ ngực trần trắng nõn lộ ra, kết quả của cuộc dằn co ngày hôm qua. Vội vàng nàng co rúm người lại, đặt dĩa cơm xuống, và đưa tay kéo lại vạt áo. Hắn thấy hết tất cả nhưng vẫn không lên tiếng. Đoạn thì hắn bước tới bên giường, nàng sợ hãi lùi vào sát đuôi giường. Hắn đưa tay xoè ra tới phía nàng, nàng nhìn hắn lưỡng lự. Hắn chồm lên. Nàng vọt lên tiếng:

– Anh muốn gì ?

Hắn khựng lại vì tiếng của nàng có vẻ đanh đá. Song, hắn lại chồm lên tiếp, ngồi lên đầu giường. Hắn nhìn nàng hơn một phút. Quỳnh Mai thấy hơi khiếp sợ trước sự vạm vỡ của hắn. Nàng co ro sát xuống giường, hai tay quàng chặt lấy ngực. Hắn từ từ tiến lên. Nàng la toáng lên:

– Anh làm gì ? Không sợ xuống hỏa ngục hay sao ?

Hắn cười nhẹ, cái cười nhếch môi, làm như hắn không bao giờ tin chuyện ấy. Hắn tiếp tục dấn thân tới sát bên nàng. Nàng vội nhổm dậy tránh né, và bước xuống giường.

– Đụng tới tôi, anh mang tội chết.

Hắn ngồi thụn xuống. Hắn có vẻ rất kiên nhẫn với phản ứng của nàng. Rồi bất thần hắn phóng tới ôm chặt lấy nàng, hắn hôn xối xả lên mặt nàng. Quỳnh Mai chống trả quyết liệt, nhưng cơ hồ không làm gì hắn được. Nàng chỉ hô toáng lên:

– Anh hãm hiếp tôi, tôi chỉ có đường cắn lưỡi!

Chợt hắn ngưng lại. Buông nàng ra, hắn nhìn nàng. Dường như hắn sợ nàng tự tử. Hắn lui trở lại, rồi quay lưng trở đi không quên mang luôn cái bô để sẵn ngay ngạch cửa. Hắn trở lại 5 phút sau, để cho nàng thêm một xô nước, rồi quay đi ngay. Nàng nhìn theo hắn, cảm giác trộn rộn. Nhớ tới nụ hôn cuồng bạo của hắn nàng sững sờ. Đưa ngón tay lên môi, nàng cắn nhẹ và gầm mặt xuống đăm chiêu. Lát sau, nàng hối hả đọc kinh xám hối không ngừng …

Trưa đó, khí hậu nóng bức, nóng khủng khiếp, gấp đôi cái nóng thường ngày trên đó. Mồ hôi nàng vã ra đầy lưng. Nhìn thấy xô nước mát nàng thèm được tắm hết biết. Nhưng lỡ hắn vào đây, thấy nàng lõa thể sẽ không kềm được dục vọng lại hại đến cho nàng.

Hai mươi phút tranh đấu với tư tưởng, nàng chịu thua, nhất định phải tắm chứ không thể để dơ dáy thế này được. Thà nhịn đói chứ nàng không thể nhịn tắm. Thế là nàng nhanh nhẩu trút hết áo quần, xếp gọn gẽ trên giường, rồi ngồi thụp xuống cạnh giường. Nàng đưa đôi tay bụp những ngụm nước và phát lên mặt. Nước giếng mát rượi làm nàng thấy khoan khoái dễ chịu. Nàng cẩn thận tắm rửa thân thể. Phải nói nàng rất khéo léo xử dụng một xô nước nhỏ nhắn kia để tắm cả thân người.

Tắm táp xong, nàng mặc áo trở lại. Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ làm nàng giật mình. Nàng vẫn chưa quen với âm thanh đó. Hắn bước vào với những dụng cụ cần thiết như bàn chải đánh răng, lược chải đầu, kiếng soi mặt, khău lau và một cái mền trên tay, vậy là nàng biết nàng phải xử dụng nó cho đêm nay và những đêm về sau. Hắn quay lưng đi ngay. Nàng nhìn theo ngớ ngẫn. Lát sau hắn trở lại với hai thùng nước lớn hai bên. Hắn cứ đi lên đi đi xuống vác hết thứ này đến thứ kia chất ngổn ngang trong căn phòng này. Nhìn thấy hắn, nàng thểu não trong lòng, có lẽ hắn định nhốt nàng dài hạn ở đây. Hắn vẫn không nói tiếng nào, lui cui đóng đinh hình như đang làm một cái gì đó. Nàng chợt hỏi:

– Anh định làm cái gì vậy ?

Hắn chỉ quay đầu lại nhìn nàng. Mắt hắn chớp chớp qua cái khóe của chiếc mặt nạ. Nàng chờ đợi một lời nói thốt ra từ cửa miệng hắn. Nhưng không, hắn đã quay lại tiếp tục với công việc. Nàng nhìn quanh, rồi nhìn hắn, mồ hôi ướt đẫm áo hắn, cơ hồ hắn không màng tới. Liếc xuống nàng thấy chùm chìa khóa hắn vắt ở lưng quần. Nàng nghĩ tới cơ hội trốn thoát. Chỉ còn có cách … Nàng lại nhìn quanh, tìm kiếm một vật gì đó, một khúc gỗ to bảng nằm gần chần giường. Rón rén, nàng bước xuống, cố không cho bốn sợi dây xích khua tiếng động. Chỉ còn hai bước nữa thôi. Nàng nhặt nó lên. Hắn vẫn say sưa đóng đinh không hay nàng đứng sau lưng hắn. Nàng nâng thanh gỗ lên cao. Tim nàng đập loạn xạ, tự nhũ: Chúa ơi, hãy tha lỗi cho con! Và nàng nhằm ngay đầu hắn đập xuống. Binh! Hắn ngả ngang qua một bên, lồm cồm bò dậy, nàng đập hắn thêm mấy cái nữa. Hắn ngất đi. Nàng nhanh nhẹn run rẩy tìm xuống thắt quần hắn. Vớ vội chùm chìa khóa nơi đó, nàng mừng rỡ mở còng ngay cổ chân nàng. Nhưng hơi tò mò, và với bẫm sinh nhân từ, nàng sợ hắn chết đi, nàng nhìn lại hắn. Đầu hắn đổ máu, loang lỗ xuống vách tai, làm ướt đi cái mặt nạ. Nàng thấy tội cho hắn quá! Nhưng thôi nàng phải thoát khỏi nơi này trước đã. Loay hoay mãi, cuối cùng nàng cũng mở được bốn khóa, nàng nhanh nhẩu chạy ra ngoài. Đi được giữa cầu thang, nàng chợt ngẫm nghĩ: Phải trở lại xem mặt hắn là ai, bỏ lỡ cơ hội này sẽ không bao giờ biết được hung thủ, sau này biết đâu hắn lại hại đến nàng nữa. Nghĩ đoạn, nàng quày quả trở lại. Hắn vẫn nằm sóng soài nơi đó. Nàng rón rén sau lưng hắn, ngồi xuống, đưa tay sờ lên tóc hắn. Tóc hắn cứng quá! – nàng ngẫm nghĩ. Nàng đưa hai ngón tới, gỡ từ từ cái mặt nạ ra, tim nàng như nhảy ra ngoài. Hắn là ai với hàm râu đen kẽm gai. Mũi hắn cao, mặt xương xương, với chân mày rậm. Trông hắn thật quen, như đã gặp nhau rất nhiều lần, song có lẽ trong bóng tối nàng không dám xác nhận hắn là ai. Còn đang phân vân thì thình lình hắn choàng chộp lấy nàng. Quỳnh Mai hoảng hốt bật lùi ra. Nàng chùi đến sát chân giường thì kẹt lại. Hắn yếu ớt rề rề tới sát bên nàng.

3.9/5 - (12 bình chọn)
Để hạn chế quảng cáo khi xem, anh chị em bấm Full Screen (Toàn màn hình)
Bạn cũng có thể thích