English EN Vietnamese VI

Truyện sex Hiếp dâm tu nữ

Quỳnh Mai trong tư thế khó khăn không làm gì được. Nàng chỉ biết có chờ đợi những gì sắp xảy ra với nàng. Nàng thấy đau thốn ngay cửa mình, dương vật hắn to đùng dúi dúi vào lỗ âm đạo vốn chưa có nước nhờn. Hắn dùng tay xốc xốc nàng lên đồng thời hắn nhảy câng cẩng như con chuột túi xứ Úc châu, cho tới khi dương vật hắn chu sâu vào trong. Quỳnh Mai bấm chặt bờ môi để tránh bật ra thành tiếng. Cảm giác rợn người khó tả nàng đã biết qua lại tái diễn, một cảm giác khó cưỡng cầu khi lâm vào trạng thái dù lý trí có mạnh mẽ đến cỡ nào. Nàng chỉ còn biết buông lỏng cả tứ chi, xuôi theo cảm giác. Sau khi đã vào sâu trong người nàng, hắn bê nàng hạ xuống đất, đặt nàng trong tư thế tứ chi chạm đất, hắn từ phía sau đẩy phăng phăng tới như một cỗ động cơ chày vỗ vào cối. Những âm thanh bì bạch của da thịt vả vào nhau chảy cả mồ hôi ra ngoài. Thình lình hắn đẩy nàng lật ngửa trở qua , cho nàng nằm ra sàn đất, hắn cặp hai chân nàng hai bên tay nách của hắn và thúc hừ hự như anh chàng phu xe đẩy nước gút. Đến khi hắn thấy hai đầu gối hắn mỏi nhừ, rát buốt, hắn đổi tư thế trèo lên ngực nàng. Hắn dúi dương vật hắn vào giữa hai bầu vú và dùng tay ép hai bên lại. Tiếp tục những động tác giao hợp, hắn phẩy phua với nhũ hoa của nàng … cho tới khi mắt hắn đờ lại, miệng hắn mở to và rên lớn. Trong mắt hắn, khuôn mặt của Quỳnh Mai nhạt nhòa và đẹp lạ thường. Rùng mình, hắn đổ ào một chuổi tinh khí trắng bệt nóng hổi phóng lên mặt nàng – xem hình minh họa. Hai ba đợt sau phun sền sệt phủ khắp mặt của Quỳnh Mai. Nàng nhắm mắt lại, miệng mím chặt, song những lời ban xin tha tội cho hắn chạy quằn quện trong đầu nàng …

Bàng hoàng. Hắn run run đứng dậy. Như chợt tỉnh một cơn mê trước cảnh tượng kinh hồn hắn vừa mới tạo ra. Khuôn mặt xinh đẹp của Quỳnh Mai bây giờ nhầy nhụa tinh khí, nhớ đến khi nãy hắn không khỏi thấy hổ thẹn vì hành vi quá đê tiện của mình. Đứng đực ra đó nhìn nàng, hắn nửa muốn xin lỗi nàng nửa muốn thôi. Còn Quỳnh Mai, nằm trơ trẽn dưới sàn đất, nàng ôm mặt khóc thút thít, có vẻ đắng cay lắm; Nàng như không màng tới chuyện chùi sạch vết dơ trên mặt mình… Một lần mang nhục đã đủ. Hai lần nàng đã không kham. Rồi ba lần, nàng chịu sao thấu. Nàng cảm thấy cuộc đời chắc không còn ý nghĩa để sống tiếp … nhưng biết làm sao hơn… Bao ý nghĩ xấu tốt bấn loạn trong đầu nàng song chỉ tạo sự trống không lạnh lẽo ở thân thể nàng. Cảm giác như chơi vơi lơ lững của một con diều đứt dây …

Cúi xuống lấy chiếc áo Dòng tu đen, hắn bước tới bên nàng, ngồi xuống và trang trọng đưa cho nàng, có ý bảo nàng mặc vào. Nàng vẫn không cử động. Chỉ khóc. Nàng khóc tỉ tê, rõ ràng vết thương lòng đang xâu xé nàng… “Xin lỗi!” – Bằng giọng thì thào hắn nói, và cằm cái áo đưa lên mặt nàng để lau chùi vết loang lỗ đang lan tràn. Nàng để yên cho hắn làm vậy. Cho tới khi hắn lau xong, nàng vẫn trơ trơ như tảng đá. Hắn nói thêm năm ba tiếng xin lỗi nữa, nhưng nàng có lẽ không buồn nghe nên day lưng về phía hắn. Hắn năn nỉ nàng thêm chút nữa song kết quả cũng như nhau. Cuối cùng, hắn đứng dậy, đi vòng qua giường của nàng để lấy chiếc áo Dòng tu màu trắng nàng phơi, hắn phủ lên tấm thân trần của nàng một cách trịnh trọng. “Tôi trở ra ngoài trước, cô nằm đây nghỉ một lát. Sớm mặc áo quần vào coi chừng bịnh …” – Vỏn vẹn chỉ như vậy, rồi hắn bỏ đi.

Quỳnh Mai ngồi dậy. Nàng thấy hơi lạnh. Cái lạnh của thời tiết và cái lạnh ớn vào tận sống lưng khi nghĩ đến chuyện vừa rồi. Mau mắn đến bên thùng nước để rửa mặt, nàng kỳ cọ rất lâu, làm đỏ hết cả da mặt. Rồi nàng tắm thật kỹ lưỡng trước khi mặc quần áo vào. Lên giường, nàng trùm kín mềm lại. Nhớ tới ban nãy, nàng cắn răng ngậm ngùi để rồi bật lên tiếng khóc khôn nguôi.

Sau đó, hắn có trở xuống để thăm nàng một lần và mang cho nàng một cái máy cassette với những bản nhạc Thánh ca mà hắn có. Coi như chuộc lại chút tội lỗi với nàng. Nghe thấy nàng khóc hắn không dám động tới, mà chỉ lui cui dọn dẹp các chén dĩa và thức ăn vức tứ tung trên nền nhà, rồi trở lên nhà trên.

Đêm đó trời trở lạnh. Hắn giật mình thức giấc sau một cơn ác mộng kinh hoàng. Chợt nghe tiếng ho ở bên dưới, hắn lò dò mặc áo quần lại, cầm đèn cầy bước xuống phòng thăm nàng. Quỳnh Mai nằm co ro như con tép bị luộc chín, nàng ho đui đũi đến lồng cả phổi nên âm thanh nghe khản đặc.

– Cô có sao không ? – Bằng một giọng sốt sắng, hắn hỏi.

Quỳnh Mai không đáp, tiếp tục ho.

Hắn bước chầm chậm đến sát giường nàng, đưa đèn soi lên cao để nhìn cho rõ nàng. Nàng trùm kín cả đầu nên hắn không thấy được mặt. Cái mền run run lên mỗi khi Quỳnh Mai bật lên tiếng ho.

– Cô có sao không … Cho tôi sờ thử trán … Chắc là cô nhuốm bịnh rồi! Ho quá …!

Nói đoạn hắn đưa tay sờ lên đầu nàng qua lớp vải mền.

– Trời ơi, cô nóng hổi à ! Trúng gió rồi ! … Để tôi cao gió cho – Hắn thốt lên.

– Không cần anh lo cho tôi … Anh đi đi ! – Nàng thào thào qua hơi thở.

– Không được. Trúng gió rồi sẽ trở nặng thêm nếu …

– Để cho tôi chết đi còn tốt hơn.

– Cô giận tôi à – Hắn nói .

– Giận anh … – Nàng cười khỉnh qua hơi thở – Giận anh làm chi ? Tôi giận tôi thì đúng hơn.

– Cho tôi xin lỗi mà !

– Không cần xin lỗi tôi đâu. Chỉ tại tôi thiếu hiểu biết ! Tôi tưởng sẽ thay đổi được anh.

3.9/5 - (12 bình chọn)
Để hạn chế quảng cáo khi xem, anh chị em bấm Full Screen (Toàn màn hình)
Bạn cũng có thể thích