English EN Vietnamese VI

Trái cấm

Tôi ngạc nhiên nhìn Johnson. Tưởng người Tây không thích quan tâm chuyện của người lạ chứ nhỉ?

– Cảm ơn ông, chỉ là tôi không quen ăn tối như thế này.

Nét mặt Johnson có vẻ tò mò:

– Vậy bình thường cô ăn thế nào?

– Tôi ăn cơm trắng, rau luộc hoặc canh rau, với một hai món thịt cá gì đó. Đó là bữa ăn truyền thống của người Việt Nam.

– Tôi hiểu. Vậy sao tối nay không có những món đó?

Tôi im bặt, ngượng ngùng nhìn ba. Ba tôi liền chữa cháy:

– Là tôi sợ ông không quen ăn món Việt nên dặn người nấu những món này mời ông.

– Ồ, có sao đâu, tôi cũng đâu phải mới tới Việt Nam. Tôi ăn được cơm mà.

Ba tôi có vẻ bối rối. Tôi mạnh dạn nói:

– Vậy con bảo chị Vân mang cơm ra, ba nhé?

Ba tôi dịu dàng nhìn tôi:

– Ừ.

Chị Vân nhanh chóng mang cơm và rau cải bày lên bàn. Ba tôi lại mời Johnson ăn. Johnson mời tôi:

– Đồ ăn ưa thích của cô đấy, xin mời.

Tôi đỏ mặt, cười bẽn lẽn:

– Vâng, xin mời ông.

Sau đó, ông Johnson tỏ ra rất nhã nhặn và thường chọc cho tôi cười. Tôi không còn thấy e dè nữa, còn ba tôi thì rất hài lòng khi thấy ông Johnson vui vẻ. Bữa ăn nhanh chóng trôi qua. Tôi xin phép ba lên phòng để học bài. Dù tôi không chăm học cho lắm nhưng sắp thi cuối kì rồi, tôi cũng nên xem lại bài vở một chút. Ngồi vào bàn học, tâm trạng tôi cứ mơ hồ, đầu óc không thể tập trung đọc bài được.

Nghĩ thế nào tôi đứng dậy, mở cánh tủ ra soi gương. Trước mắt tôi là một khuôn mặt non choẹt, mái tóc đen thẳng không có gì nổi bật do nhà trường bắt phải như vậy. Tôi không cao như mấy cô người mẫu, chỉ gần 1m60, dáng cũng mảnh mai. Điều duy nhất khiến tôi tự hào trên cơ thể là đôi chân dài và thẳng tắp. Ba tôi nói đôi chân ấy là thừa hưởng từ mẹ tôi. Dáng người bà cũng nhỏ nhắn như tôi và có đôi chân dài khiến cho người trông có vẻ cao hơn một chút.

Tôi thở dài và đóng tủ lại. Vị khách ngày hôm nay thực sự rất đặc biệt. Ông ta đẹp trai, nam tính và cư xử hòa nhã. Không biết người như ông Johnson thì thích kiểu phụ nữ như thế nào nhỉ? Mà tại sao tôi cứ nghĩ mãi về ông Johnson thế nhỉ? Ông ta đáng tuổi bố tôi chứ không còn là một cậu thanh niên để cho tôi mơ tưởng tới nữa. Vả lại tôi mới chỉ gặp ông ta lần đầu tiên, chẳng biết một tí gì về con người ông ta cả! Nghĩ đến đó, tôi bèn ngồi vào bàn, quyết tâm gạt ông Johnson ra khỏi suy nghĩ và tập trung làm hết bài tập về nhà.

– Mr.Johnson –

Ban đêm, khí trời ở thành phố này thật đẹp và dễ chịu. Tôi lái xe thong dong trên đường về nhà, mở hé cửa kính để không khí ùa vào cho thoáng mát. Buổi tối hôm nay ở nhà ông Đức Duy thật tuyệt, tôi được mời một bữa tối thật ấm cúng như thể đang ở nhà mình vậy. Sau ngày hôm nay, lòng cảm mến và sự tin tưởng của tôi dành cho ông bạn này ngày càng cao hơn. Việc làm ăn với ông Đức Duy ngày càng thuận lợi, và ông ta cũng tỏ ra là một người bạn rất cầu thị và chân thành, lại biết cách làm người khác kinh ngạc về những gì ông ta chưa thể hiện. Ví dụ như, ông ta có một đứa con gái rất đẹp…

Nhờ có hôm nay mà tôi đã được gặp con gái ông Đức Duy, cô bé có tên Phương Chi nói tiếng Anh khá ổn và có vẻ rất nghe lời cha. Đức Duy nói Chi còn nhỏ, nhưng thân hình của cô bé cho thấy điều ngược lại.

Chi cũng giống như bao cô gái Á Đông với chiều cao trung bình, mảnh mai, da trắng. Nhưng có những điểm trên thân hình cô bé khiến tôi phải lén nuốt nước bọt khi nhìn thấy lần đầu tiên. Gương mặt thanh tú và ngây thơ kiểu châu Á, đôi mắt to tròn thường hay đăm chiêu, lúc nào cũng long lanh như đang xúc động điều gì đó, và hàng lông mi thì cong vút thỉnh thoảng lại khẽ chớp duyên dáng. Đôi môi nhỏ xinh đầy đặn như một trái dâu tươi mọng khiến tôi thèm được cắn mút, nếm thử hương vị ngon lành mềm mại ngay lập tức. Ngực của Chi không lớn nhưng khá đầy đặn. Và điểm nổi bật nhất trên cơ thể Chi chính là bờ mông săn chắc, tròn trịa nhô cao phía trên cặp chân dài thẳng tắp. Lúc cô bé mới về nhà, trên người mặc áo sơ mi trắng không che giấu nổi đường cong cơ thể, váy đồng phục ngắn trên đầu gối để lộ đôi chân trắng lóa mắt, bờ mông cao ẩn hiện sau lần vải.

Chi thật sự đã lớn và chỉ chờ được cha mình công nhận điều đó thôi. Nhìn Chi rời khỏi phòng khách mà tôi không khỏi tiếc nuối vì không được ngắm cô bé lâu hơn.

Nhưng vận mệnh đã rất ưu ái tôi khi ông Duy mời tôi ở lại ăn tối cùng gia đình. Tôi chẳng chần chừ gì mà nhận lời ngay. Cả buổi chiều Đức Duy dẫn tôi đi thăm quan ngôi nhà và trò chuyện. Lúc đi qua phòng của Chi, nhìn thấy cánh cửa khép chặt, tôi không ngăn được mình tưởng tượng ra hình ảnh Chi trong bộ đồ ngủ nằm trên giường, ngực phập phồng theo từng hơi thở.

Tôi đã gặp gỡ và lên giường với nhiều cô gái trẻ có thân hình bốc lửa hơn Chi, trong số đó có cả những cô sinh viên tươi trẻ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy ham muốn của bản thân lên cao mãnh liệt như vậy, dù biết Chi là con gái của bạn tôi và cô bé còn quá ít tuổi so với tôi. Cứ nghĩ đến cặp mông cong tròn của Chi là tôi thấy lửa nóng trào dâng khắp người. Lúc ngồi ăn tối, hành động của Chi mút nước sốt trên con tôm đã khiến tôi cương lên cứng ngắc, lúc đó tôi thầm ước gì con tôm đỏ au ấy chính là con cu của mình đặt trên môi Chi. Cũng may không ai biết lúc đó tôi đang cương cứng, nếu không tôi sẽ gặp rắc rối to.

3.7/5 - (3 bình chọn)
Tắt tính năng chặn quảng cáo/ dùng trình duyệt mặc định/Chrome nếu không xem được Clip. Xem toàn màn hình (Full Screen) để hạn chế quảng cáo
Bạn cũng có thể thích