English EN Vietnamese VI

Cô giáo Miệt Thứ

Với độ tuổi của Cường mà xem ra cậu ta khá rành rẽ trong ba cái chuyện này. Cường nói vậy làm Phương nín thinh, cũng không la lối không ấm ớ gì nữa. Lần đầu tiên trong cơ thể Phương có một khúc thịt nóng nóng, cứng cứng vậy xâm nhập vào. Cảm giác hồi đầu cũng đau lắm, nhưng Cường nói đúng, cậu ta để yên đó một chút thôi thì cảm giác không còn nữa. Mồ hôi Phương vã ra trên trán, Cường dùng tay lau lau, chốc chốc cậu ta còn hôn lên má, lên môi Phương mấy cái rất điệu nghệ. Phương lác đầu tránh nụ hôn của cậu ta, nhưng Cường trừng mắt một cái làm cô thấy sợ sợ quá, phải để yên cho cậu ta hôn. Vừa hôn, vừa bóp nhè nhẹ vú của cô. Bất giác, không biết từ đâu Phương kêu lên ‘Ư’ rồi nấc lại, giấu tiếng rên không cho cậu ta hay.

Đang trong lúc Cường vuốt ve cô thì bên ngoài có người gõ cửa… giọng kêu lên:

– Cô Phương ơi… cô Phương ơi… có sao không?

Theo Cường nhanh trí đoán được thì chắc nãy giờ cô Phương la lên làm người ta nghe được. May sao lúc nãy Cường đã đóng cửa phòng từ bên trong rồi nên chẳng ai vào được. Không chỉ có Cường, mà cậu ta thấy cô Phương cũng sợ sợ. Cái lồn cô ta tự nhiên kẹp lại, xiết lấy dương vật cậu ta. Cường thấy cô Phương run run, cậu ta cười vì đoán biết mình sẽ thoát nạn, Cường cúi xuống, nói nhỏ vào tai cô:

– Cô trả lời người ta đi… bộ muốn người ta biết… muốn người ta nhìn thấy cảnh này lắm hả?

Phương thổn thức:

– Làm… làm sao bây giờ… hức…?

– Ngu quá… làm cô giáo rồi còn ngu… nói theo tui chỉ nè…

Cường thủ thỉ vào tai cô. Cậu ta nói sao, cô ta nói ra như vậy. Phương cố lấy giọng nói ra:

– Ai đó!?

Bên ngoài nghe giọng Phương thì không đập cửa nữa, mà chỉ gọi vào:

– Tụi tui ở tầng dưới nghe cô la nên chạy lên nè… có chuyện gì vậy?

– Ơ… dạ… hông… hông có gì… tại em đang tắm… rồi em thấy con chuột… con chuột to quá… em sợ quá… em la vậy thôi…

– Àh… ra là vậy… giờ có sao không?

– Dạ… dạ hông có sao… em cảm ơn anh chị…

– Có cần tụi tui giúp gì không?

– Dạ… không sao… anh chị cứ về đi… tại… tại nóng quá… em đang tắm…

– Ờ… vậy hả… thôi vậy tụi tui không làm phiền nha.

Tiếng bước chân từ từ giãn ra, nghe như người ta đứng xì xầm gì đó rồi đi. Phương và cậu học trò đều thở phì phò. Tiếng bước chân vừa tan, Phương đã thấy tự nhưng Cường chuyển mình, cậu ta nhấp nhô cái hông cho dương vật mình bắt đầu chạy ra chạy vào. Phương đẩy nhẹ người chợt hỏi cậu ta:

– Em… em làm gì vậy? Bỏ… bỏ cô ra…

– Chịch… chịch chứ làm gì nữa… không lẽ nhét cặc vào… phá trinh cô xong rồi rút ra ah… cô nằm yên đó đi… chờ người ta đi hết đi… để yên tui nhấp mấy cái là sướng ngay hà…

Cường nói chuyện với cô không còn xưng em nữa mà xưng ‘tui’ nghe rất người lớn. Mà cậu học trò này nói đúng, cậu ta nhấp nhấp có mấy cái làm dương vật chạy ra vô mấy cái trong âm đạo Phương chút xíu thôi, cảm giác đau rát nãy giờ đi đâu mất. Tinh khí Phương từ đâu ra khá nhiều nên cậu ta nhấp khá trơn tru, vậy là chốc lát khoái lạc từ đâu dâng khắp người cô giáo mới lớn. Lớn đầu hơn thằng học trò của mình nhiều mà từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới giờ Phương mới thấy, mới biết khoái lạc là gì. Đó chính xác là điều bấy lâu nay cô cứ nằm mơ nằm mộng mà chẳng dám nói ra. Cường đẩy dương vật ra vào nhịp nhàng. Phương lúc đầu còn đẩy đẩy nhẹ nhẹ cậu ta ra, sau thì thành ôm ghì lấy cậu ta luôn. Cường đẩy mấy cái thì kêu:

– Cô sướng chưa…?

Phương im lặng, mặt đỏ không đáp. Cậu ta tiếp:

– Tui thì sướng quá… lồn gái trinh bót thiệt… đã thiệt…

Cường là tay ăn chơi nổi tiếng vùng này. Nhỏ tuổi nhưng đã qua tay bao nhiêu con gái, từ nhà lành, đến gái ăn chơi rồi, kể cả con nhỏ mới đây Cường dụ, rồi chịch hổm giờ… vẫn không sánh được cảm giác lúc này khi chịch cô giáo. Cường chơi gái nhiều nhưng chơi luôn cô giáo thì mới hôm nay là lần đầu, cậu ta cũng thấy khoái lạc vô cùng. Ôi, cái âm hộ của cô giáo Tây Đô này, nhỏ nhắn dễ thương đến thế. Âm đạo chật cứng ôm xiết làm cho dương vật cậu ta tiến lui khó khăn nhưng đó là nỗi khó khăn đầy thích thú. Cậu ta thích thú, nấc thốc tới, thốc tới ào ào mãnh liệt. Mới đầu chống cự, nằm im, ôm chặt, riết về sau không biết tại sao càng lúc Phương càng cố chổng mông thiệt cao để cho đầu dương vật cậu ta không chạy ra hết lỗ âm đạo cứ thế mà cho Cường ấn xuống thật mạnh.

Cơ thể hai người như căng ra, ướt đẫm mồ hôi. Cường phải dừng lại ít phút cởi nốt cái áo trắng nãy giờ đang mặc trên người ra, cho mát mẻ đôi chút. Cô Phương không bỏ chạy nữa, nằm yên đó chờ cậu ta cởi áo xong rồi quay ra nắc tiếp. Đoạn tiếp theo, Cường ngồi xuống bắt hai chân cô vắt lên hai vai. Lúc này âm hộ của cô Phương lộ ra đỏ loét, ẩm ướt hướng thẳng vào dương vật cũng đang căng cứng đỏ loét như âm hộ cô. Phương nằm im, nhắm mắt không dám nhìn Cường nữa, cậu ta cầm dương vật bỏ vào giữa hai mép lớn đã banh rộng sẵn sàng, phóng mình đẩy tới: “Ót….ót…” dương vật lại mất hút. “Ư Ứ UHM”, âm thanh từ cổ họng Phương phát ra tắc nghẹn lại, Cường thở hồng hộc, cậu ta đẩy tới đẩy lui thật chưa bao giờ mạnh hơn lúc này. Bất giác cô Phương rướn cao người lên, cao nữa. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ dến giờ, chưa bao giờ cô thấy mình được sung sướng thăng hoa như lúc này, ngay cả lúc nhận bằng tốt nghiệp Đại Học, cảm giác cũng chả bằng. Đúng là một cái dương vật thật sự. Nó thật khác hẳn những lần cô thủ dâm bằng ngón tay. Âm thanh liên tục phát ra giữa mỗi lần dương vật thọc tới rút ra trong lòng âm đạo của Phương làm cô tê mê điên loạn.

Hai tấm thân trần truồng bóng nhẫy quằn quại mê li. Những tiếng rên nức nở, tắc nghẹn nữa chừng rồi oà vỡ. Phương không thể ngăn tiếng gào phát ra tự sâu thẳm của sự sung sướng vô bờ bến trong lòng. Cô trân mình nghiến răng lại, đầu óc quay cuồng. Hai chân cô kẹp thật chặt lấy cổ cậu học trò đến nghẹt thở. Âm dạo cô co thắt bóp chặt lấy dương vật của cậu ta. Cường cảm thấy người mình không chịu được nữa. Cậu ta thở hắt ra, không còn kềm giữ mớ tinh dịch sục sôi trong lòng dương vật. Cô Phương trân mình khi Cường bắn dòng tinh khí nóng hổi mãnh liệt vào trong thâm cung của mình. Âm đạo cô co bóp dữ dội. Cả hai đê mê sung sướng ôm chặt lấy nhau như không bao giờ muốn rời ra.

Cường xuất tinh xong thì nằm gục lên thân thể cô Phương. Cô cũng nằm im ôm cậu ta, cùng nghe tiếng thở đến khi dương vật cậu ta nhỏ lại thì Cường nằm rời ra, cùng nằm ngữa ra sàn nhà thở dốc như cô. Cường quay qua nhìn cô, nhìn đầu vú cô nhịp nhàng trong tiếng thở. Cậu ta đưa tay sờ sờ vú cô. Cảm giác nhột nhạt làm tự dưng Phương thấy ngại. Cô ngồi vùng dậy, mặc cho Cường nhìn mình, cô chạy vào nhà tắm. Vào đến nơi, Phương xối nước ào ào, cô tắm rửa, kỳ cô liên tục. Phương hoảng hốt, chỗ tinh dịch Cường bắn vào người cô, chút chút lại ứa ra. Cô nhìn chỗ tinh trắng đục, cùng chút máu hồng của mình xen lẫn vào đó thì hoảng hốt lắm, cô cứ kỳ cọ, cứ rửa ráy liên tục. Đến khi Phương đi ra từ nhà tắm thì thấy Cường đã ngồi dậy, cậu ta đang cầm cái áo trắng rách loang lổ của mình. Thấy Phương đi ra, cậu ta nói:

– Cô coi nè… làm rách hết áo của tui… làm tui trầy tùm lum nữa nè… người đâu dữ quá…

Phương không nói gì, cô lại nhặt cái áo ngủ của mình. Giờ nó đã rách không còn mặc lại được nữa. Cô phải ra tủ, lục lại chỗ quần áo. Cô tìm một bộ đồ thun ngắn mặc vào. Khi Phương đang lựa đồ, Cường từ đâu lại ôm sau lưng cô. Thân thể trần truồng của cậu ta áp vào cô. Cường nói:

– Kìa… vội gì… mình làm cái nữa nha cô…

Phương đẩy cậu ta ra, cô không nói gì lẹ làng mặc lại quần áo. Phương đi ra cửa, mở hé cửa phòng mình ra rồi im lặng. Cô không nhìn cậu ta nhưng nói:

– Em… em đi về đi…

Cường đang trần truồng, nhìn cô có vẻ chưng hửng:

– Ơ kìa cô… đang chịch vui mà…

– Tôi nói em về đi… không tôi la lên nữa bây giờ… đi ngay… tôi không muốn thấy em nữa…

Cường bị Phương đuổi có vẻ ấm ức. Cậu ta tức tối nhưng cũng mặc lại áo quần của mình. Lúc mặc đồ, cậu ta cứ lầm bầm:

– Đụ mẹ… cứ bày đặt… đạo đức giả… chịch sướng chết mẹ mà còn…

Cậu ta càng nói càng làm Phương xấu hổ vô cùng… Phương mở cửa phòng ra lại nói:

– Em im đi… đừng nói gì nữa… em đi ngay cho khuất mắt tôi…

Cường làu bàu, cậu ta mặc xong quần áo, lúc ra khỏi phòng còn bỏ lại câu nói:

– Người đâu thất thường… hèn gì tuổi này mà còn trinh…

Cậu ta vừa ra khỏi phòng, Phương đã đóng sầm cửa lại. Cô bưng mặt khác nức nở, ngồi phịch xuống luôn ngay cánh cửa mà không nhấc chân đi đâu được nữa. Cô muốn khóc, cô buồn mà không hiểu sao nước mắt chỉ chảy ra một lúc thôi, về sau không còn ra nữa, không còn ra chút nào nữa. Mới đầu khi nghe thằng học trò nói vậy, cảm giác Phương thấy thật là nhục nhã. Bản thân cô là nhà giáo, là cái nghề mà cô rất yêu, đâu có ngờ có ngày một trong những đứa học trò đó, đè nghiến cô ra, rồi… rồi phá trinh cô… rồi nó còn nói sướng này sướng nọ nữa. Nhục… cảm giác nhục không thể tả… Rồi về sau, chính cô không hiểu nổi mình nữa, sau khi khóc ít lâu cô lại chỉ nhớ về… về cái giống mà nó nhét vào trong người cô. Từ nhỏ đến lớn, Phương có biết ba cái chuyện này đâu, có biết cái đó của đàn ông con trai ra sao đâu, đây là lần đầu tiên cô thấy, cũng là lần đầu tiên có biết cái đó dùng làm gì. Phương thấy nhục lắm, nhưng cô ngạc nhiên lúc sau sao mà khi thằng Cường nắc cô, cảm giác lại khác, trời ơi… Phương không biết sao nữa, chắc cô điên lên mất.

Riêng thằng Cường lúc lững thững đi xuống cầu thang thì cũng gần về chiều rồi. Mới đầu Cường đi cũng bình thường, về sau thấy mấy thầy cô xung quanh cứ nhìn nhìn mình, vì áo của Cường rách, bên ngoài ra bị xước nữa nên làm cậu ta ngại. Cường chạy nhanh ra khỏi khu tập thể, quay về trường lấy xe tay ga rồi chạy thẳng về nhà. Cường chạy xe một mạch về nhà. Giờ này không có ai, cậu đi thẳng vào nhà, cởi áo rồi quẳng cái áo rách sang một bên. Thấy nóng nóng, Cường cũng đi tắm. Khi nước từ vòi sen chảy trên người cậu ta, lâu lâu lại có cảm giác đau rát. Miệng cậu ta cứ luôn miệng ‘Đụ má đụ mẹ’, mắng chửi cô Phương sao mà cào cấu cậu ta mạnh ghê. Nhưng nghĩ kỹ, Cường vẫn nhớ khá ngạc nhiên khi cô giáo mình còn trinh. Lúc Cường làm vậy, cậu ta không nghĩ gì cả, đâu có ai ngờ ở cái tuổi này rồi mà cô giáo của cậu ta vẫn còn là ‘Trinh Nữ’. Lâu lâu Cường vẫn chịch gái trinh, lần nào cũng sướng, nhưng thiệt chưa bao giờ sướng như lúc chịch cô giáo mình. Mấy lần trước Cường nghe người ta xúi nên đi mua trinh mấy con nhỏ. Tướng tá tụi nó đen, vú mớm này nọ… nói chung không hoàn hảo như cô giáo cậu ta, tướng thì bốc, vú thì săn mà con chim thì bót, càng nghĩ, dương vật Cường càng giựt giựt lên. Không muốn chút xíu nào nhưng Cường phải sục con cặc một chút, cho nó giải toả bớt áp lực. Cường nghĩ ngơi một chút rồi theo thói quen buổi tối cậu ta lại hẹn hò mấy thằng bạn thân bù khú đi chơi. Thị trấn Thứ Mười Một dù cũng khang trang nhưng chỉ là thị trấn nhỏ, nằm gần sát bìa rừng U Minh. Tiết mục vui chơi giải trí chả có gì nhiều, chủ yếu là có mấy quán café đèn mờ. Cường cùng đám bạn không ghé mấy chỗ đó, ban đêm ban hôm xứ này nhiều muỗi, ăn chơi chả sướng tý nào. Cường và đám bạn hay ghé mấy quán sang trọng hơn, có máy lạnh, có chỗ hát karaoke đang hoàng. Quán nào có ‘đào’ mới là chủ quán báo ngay cho cậu ta cùng đám bạn đến chơi. Tối nay đi chơi cũng vui, cô ‘đào’ mới cũng ngon lành, chiều chuộng Cường hết mức mà cậu ta hình như không còn chút hứng thú nào. Cả lũ đang ngồi đó cho mấy cô phục vụ bú cu nhiệt thành thì bất chợt, Cường đứng dậy kéo quần lên bỏ đi không nói tiếng nào. Cường đi chơi gái không thấy ngon nữa, dương vật cậu ta cứ thẳng tưng nhưng trong đầu toàn là hình ảnh lúc Cường hiếp cô Phương. Gương mặt gượng gạo, muốn sướng mà cố kềm chế không dám rên rĩ của cô cứ ám ảnh cậu ta hoài. Chán quá, Cường bỏ đi một nước. Cậu ta phóng xe một chút rồi vòng qua chỗ trường học. Cường đậu xe bên ngoài khu tập thể, ngước nhìn lên trên tầng 4. Cả tầng 4 tối thui, đèn phòng cô Phương không mở. Không hiểu sao Cường cứ đứng đó, nhìn miết, nhìn một hồi rồi lại đánh xe quay về nhà.

Sáng sớm mai Cường gọi điện sớm cho thằng bạn hỏi nó thời khoá biểu. Cường đi học vậy chứ đâu có nhớ mấy vụ đó đâu. Cường nghe nói có tiết dạy của cô Phương thì mới ngồi lên, tắm rửa sạch sẽ rồi đi học. Bữa nay cậu ta đến sớm, học ngoan ngoãn không phá phách như mọi hôm. Đến bạn bè của Cường còn thấy ngạc nhiên. Sau giờ ra chơi là đến tiết cô Phương, Cường cứ hồi hộp, cứ chờ, cứ ngóng mãi. Lát hồi vào lớp lại là một cô giáo khác. Cô này nói dạy thế cho cô Phương một hai bữa vì cô Phương bị bệnh. Cường ngại chẳng dám hỏi, cậu ta xúi mấy thằng bạn nhao nhao lên, hỏi cô Phương bệnh gì, sao lại nghỉ đột ngột. Cô giáo dạy thay có vẻ như không biết gì thêm, cô ta nói cũng mới được Ban Giám Hiệu gọi qua dạy thế sáng nay thôi. Cô ta nghe nói mới sáng nay cô Phương cũng đến Ban Giám Hiệu sớm xin nghỉ bệnh vài bữa. Cường nghe qua mà ruột gan thấy nao nao. Cậu ta như ngồi trên đống lửa. Cường học không nổi nữa nên giả bệnh xin vào phòng y tế. Rời khỏi lớp là Cường phóng xe bãi lấy xe chạy qua khu tập thể ngay. Cường hộc tốc chạy lên tầng 4 thì thấy cửa phòng cô Phương khoá ngoài, mà khoá đến mấy ổ khoá lận, như kiểu người ta đóng cửa đi đâu vậy. Cậu ta lại quay xe ra. Chạy một hồi, làm như có linh tính mách bảo vậy, Cường chạy thử ra chổ ngã ba đường nơi thị trấn giao với đường quốc lộ, chỗ mà người thị trấn hay đi ra để bắt xe đò đi các tỉnh khác.

Hôm nay ngoài ngã 3 vắng vẻ, giữa giờ trưa chẳng có ai. Cường tinh mắt thấy bóng dáng một người con gái đang xách một cái balo đứng như đợi xe. Cường chạy xe lại gần rồi gọi thử:

– Cô Phương!

Cô gái kia đội nón rộng vành, lại đeo khẩu trang kín mít. Nhưng nghe tiếng Cường gọi thì cô ta giật mình rồi quay lại. Nhìn thấy người gọi là Cường, cậu ta thấy cô gái hoảng hốt, quay mặt lại định bỏ đi đâu. Biết chắc đó là cô Phương, Cường phóng xe cái ào đến chặn ngay cô gái kia lại. Cảnh này hấp dẫn làm mấy người đi đường qua lại cũng ráng ngó ngó lại nhìn, giống như là Cường đang đi đòi nợ ai vậy. Cường phóng xe chặn cô Phương lại rồi nhào xuống, nắm tay cô. Cậu ta hỏi trống không:

– Cô tính đi đâu?

Đó đúng là cô Phương, cô không bỏ khẩu trang và nón ra, trong khi đó cứ cố vùng vằng bàn tay Cường đang nắm tay mình ra. Cô nói lại:

– Bỏ tui ra… tui đi đâu kệ tui… hỏi làm gì?

Cả hai cứ giằng co nhau. Cường nhìn quanh thấy người ta cũng tò mò xáp lại. Cậu ta thấy không tiện nên vội nghĩ ra một cách. Cường đổi giọng nói nhỏ xíu với cô:

– Giờ cô lên xe ngay… tui chở đi…

Cô Phương hoảng hốt nói:

– Không… không… định chở tui đi đâu?

– Cô nghe lời không… không thôi tui la lên à nha…

– Trời đất… cậu… cậu định la lên cái gì?

– Thì… thì… ờ… la lên là cô dụ dỗ tui… gạ tình tui… làm tình tui… rồi định bỏ trốn…

Phương nghe vậy thì dùng dằn. Cô cố vùng tay ra rồi nói:

– Mắc cười quá… tui không la thì thôi chứ cậu la cái gì… chính cậu… cậu đã…

– … ờ… thì tui hiếp cô đó… rồi sao… nhưng giờ tui có thể tố ngược lại… tui nói chính cô dụ dỗ tui… cô nghĩ lại coi… cô bao nhiêu tuổi… tui bao nhiêu tuổi… nhắc cô nhớ nha… tui còn chưa đủ tuổi vị thành niên đâu… giờ tui la lên… cô nói người ta tin ai…

Nghe Cường nói vậy, Phương cũng dịu giọng xuống. Cậu ta nhìn thấy cô có vẻ sợ thật sau cái lời đe doạ vu vơ đó. Phương bỏ được tay Cường ra, nhưng không vung tay nữa mà đứng tiu nghỉu, hai tay đan vào nhau nhìn cũng tội tội. Cô nhỏ giọng hỏi:

– … vậy giờ… cậu muốn sao?

– Không muốn sao hết… lên xe tui chở ra khỏi chỗ này đã…

Phương lưỡng lự một chút rồi cũng gật đầu lên ngồi sau xe Cường. Mấy người đi đường có người nghe câu được, câu mất, chẳng hiểu cả hai đang nói gì. Thấy sau rồi khi Phương lên xe Cường chở đi thì họ cũng tản ra, ai về chỗ đó không bàn tán gì nữa.

Cường chở Phương đi ngược về hướng thị trấn. Cô không dám ngồi sát lại gần cậu ta mà ngồi cách một đoạn, hai tay giữ càng xe phía sau. Vào trong này, đỡ bụi bậm, gió cũng mát mẻ chút xíu làm Cường thấy đỡ gắt gỏng hơn hồi nãy. Cường nghĩ ngợi nhiều rồi chợt quay ra sau nói với cô Phương, cậu ta nhỏ nhẹ:

– … uhm… ờ… giờ em hỏi thiệt… bộ cô tính bỏ về Cần Thơ hả?

Phương đang hoang mang, nhưng khá ngạc nhiên khi thấy Cường lại đổi cách xưng hô như cũ. Giọng câu ta nhỏ nhẹ, không đe doạ như hồi nãy. Cô không nói gì, chỉ ‘UHM’ rồi gật đầu. Cường lại quay sang nói tiếp:

– Trời đất ơi… chuyện đâu có gì đâu… sao tự dưng cô lại bỏ đi…?

Phương hơi uất ức khi nghe Cường nói ‘không có gì đâu’. Cô ta rướn lên gần Cường rồi nói:

– Vậy mà em nói là không có gì hả… em làm vậy… cô còn mặt mũi nào mà nhìn người ta… em… em thiệt quá đáng… em… hiếp… hiếp cô rồi… còn dám nói…

– Thì chuyện đó đến giờ đâu có ai biết đâu… em không nói… cô không nói thì ai biết được mà cô sợ này sợ nọ… rồi còn bỏ đi…

– Không ai biết… nhưng… cô… cô xấu hổ lắm… em… em ác lắm… hic…

Cường nghe như giọng Phương sắp khóc, cậu ta can:

– Thôi cô nín đi… đang ngồi xe em mà khóc lóc gì… người ta lại để ý…

– Giờ… giờ em định chở cô đi đâu…?

– … thì về khu tập thể chứ đâu nữa…

– Không… cô nhất định không về đâu…

– Cô phải về… rồi lát cô lên Ban Giám Hiệu, rút đơn xin nghỉ bệnh lại… cô đi dạy bình thường trở lại cho em… nghe chưa?

– Em… sao em dám ra lệnh cho cô…

Cường thấy Phương phản ứng thì cậu ta gằng giọng, rồi bảo:

– Thôi được rồi… để em nói thẳng cho cô hay. Một là cô nghe lời em… hai là em sẽ đi nói chuyện này cho người ta biết… cô chọn đi – Cường nói thế, thấy Phương có vẻ im lặng, ngồi sau đó mà nín thinh không nói gì liền bồi thêm mấy câu – Nói cho cô hay, cô đừng tưởng bỏ về quê là xong. Ở trường chắc chắn có hồ sơ, nhà cửa của cô. Cô không nghe lời em… em xúi ba mẹ em thưa cô… rồi công an sẽ đến tận nơi…

Nghe Cường hăm doạ, như muốn khóc, Phương van nài:

– Thôi em đừng nói nữa… cô biết rồi… xin em… đừng làm vậy…

– Được rồi… như vậy phải được không.

Cường thấy cô Phương có vẻ sợ và nghe lời cậu ta. Cậu ta không chạy thẳng về khu tập thể mà trên đường ghé ngang tiệm thuốc tây. Cậu ta để Phương ngồi trên xe rồi vào trong mua gì đó xong mới đi tiếp. Chở Phương đến gần trường, Cường dừng xe lại rồi nói:

– Thôi… cô đi bộ từ đây về đi… giờ chạy ngang trường người ta nhìn không tiện…

– Uhm…

Cô Phương gật đầu rồi xuống xe. Cậu ta lại dúi một bịch thuốc có mấy viên hồng hồng vào tay cô, rồi nói tiếp:

– Cô đem về phòng rồi uống đi… nhớ uống 2 viên luôn…

– Cái gì vậy?

– Thuốc tránh thai khẩn cấp đó… uống trong vòng 72 tiếng sau khi quan hệ…

Phương đỏ hồng cả mặt. Cô không dám nói gì quay mặt đi một nước. Phương chưa đi được bao xa thì lại nghe tiếng Cường gọi lại, cậu ta chạy lại gần cô rồi nói:

– Nãy giờ nhiều chuyện quá lại quên mất… hồi hôm…

Phương nghe Cường nói đến chuyện hôm qua thì liền run cả người, cô hỏi:

– Chuyện gì… em định nói gì nữa…

– … là vầy… hồi hôm qua… em tìm cô thực ra cũng có chuyện… rồi… rồi bị vụ đó nên không nói gì với cô được – Thấy Phương im im, Cường chùn giọng rồi tiếp – Hôm qua em định chạy lên hỏi cô… nhờ cô phụ đạo giúp em vài bữa được không. Tại mấy bữa trước em nghĩ nhiều, sợ quên bài vở nên định nhờ cô giúp…

– … là dạy kèm… kèm cho em hả?

– Uhm… chỉ mình em thôi… em sẽ nói chuyện này với ba má em. Chắc ổng bả sẽ trả công cho cô nữa… nên cứ yên tâm…

– … chỉ dạy mình em thôi hả?

Phương nghe nói thế là thấy sợ sợ, vậy là không biết ý cậu ta thế nào. Cậu học trò này đã hung bạo, đồi bại như vậy, mốt chỉ có mình cô với cậu ta, biết có chuyện gì xảy ra. Cô ngần ngừ như muốn từ chối… nhưng chắc không được với cậu ta rồi…

– Sao… đừng nói là cô không chịu nha…?

– Ơ… cũng được… em

– Cô chịu là được rồi… vậy cô về đi… chiều nay em ghé!

Nói xong Cường phóng xe chạy về trường luôn. Phương định nói đồng ý, nhưng định hẹn Cường thời gian, hoặc địa điểm học là tại lớp học của trường nhưng ngoài giờ. Cậu ta nhanh quá làm cô không dám nói gì nữa. Lòng Phương thấy sờ sợ, nhưng chẳng hiểu sao cũng thấy gì đó nó nôn nao lắm. Cô nhét bịch thuốc vào túi rồi đi bộ tà tà về.

Cường phóng xe quay lại trường thì cũng đến giờ về. Cậu ta vào dọn sách vở rồi tan học. Cường nhìn thấy cô Phương quay trở lại phòng Ban Giám Hiệu lúc tan trường. Cậu ta nghĩ chắc cô ta đang làm theo ý cậu ta thôi. Vừa nghĩ mà Cường vừa thấy hí hửng. Cô giáo cậu ta đúng là lớn đầu rồi mà không ngờ còn khờ đến vậy. Hôm qua giờ hiếp dâm cô xong, Cường còn lo bị cô ta tố cáo… vậy mà cậu ta hù ngược lại chút xíu mà cô ta đã sợ rồi… nhìn cái kiểu ngây thơ khờ dại đó… sao mà đáng yêu đến thế. Thực tình thì chiều qua, Cường ghé phòng cô chủ yếu là để xin cái chuyện dạy kèm đó. Cường tính kiếm cớ tiếp xúc, rồi nhân cơ hội sẽ làm tình với cô. Ai ngờ đâu chiều qua hên quá, mới lên phòng chưa kịp nói gì thì cô đã bày nguyên rổ trái cây ra trước mắt cậu ta rồi. Công nhận chiều qua Cường cũng liều, chưa bao giờ cậu ta dám manh động cưỡng bức con gái người ta như vậy. Mà thiệt có ai ngờ, tướng tá ngon lành như cô Phương vậy mà đến giờ chưa qua tay thằng nào. Liều thì liều thiệt nhưng cảm giác cũng thiệt xứng đáng. Cường thấy vui lắm, chiều nay nhất định sẽ còn nhiều trò nữa.

Phương chia tay Cường thì quay về khu tập thể. Nhớ lời cậu ta dặn cô lại quay lại ban giám hiệu xin lại cái giấy nghỉ phép. Nhà trường mừng lắm vì vùng này là vùng sâu vùng xa, luôn thiếu giáo viên, cô Phương không nghĩ nữa thì đỡ phải sắp xếp lại. Tối qua đến giờ Phương không khóc nhiều, nhưng cô suy nghĩ dữ lắm. Đủ loại cảm giác, đau đớn có, sung sướng có, nhưng nghĩ cho cùng cô cũng là nhà giáo. Bị học trò nó làm vậy thì nhục lắm, lúc đó cô rối quá, chả biết làm gì, định xin nghỉ rồi về quê cho xong. Ai dè đâu lại bị thằng Cường ‘bắt’ được ngoài quốc lộ, cậu ta hù có mấy câu càng làm cô sợ thêm. Cầm mấy viên thuốc Cường đưa, cô uống ngay tức khắc. Qua giờ lo suy nghĩ ba cái chuyện gì đâu, cô lại quên đi chuyện này. Phương chưa chung đụng xác thịt bao giờ nhưng cũng biết nguy cơ khi bị Cường xuất tinh vào trong vậy, sẽ có thai rất cao. May mà cậu ta nhắc cô, chứ lại quên thì sau này cái mầm mống của cậu ta nảy nở trong người cô, khi đó lại dỡ khóc dở cười nữa.

Từ trưa cho đến chiều, cả người Phương cứ bồn chồn, cứ ngó ngó ngoài cửa phòng. Hồi nãy về đến nhà, uống thuốc xong là Phương đi tắm. Tắm sạch sẽ xong, cô chọn lại quần áo để mặc. Mọi khi ở nhà, Phương đều đóng kín cửa phòng, để khoả thân ở bên trong. Hôm nay cô mở bung cửa, mặc áo sơ mi quần dài chỉnh tề. Cường nói chiều ghé chỗ cô, nhưng cậu ta không nói mấy giờ làm cô cứ ngóng ngóng miết. Cũng lạ là dù không ưa gì cậu ta nhưng chẳng hiểu sao bữa nay Phương lại cứ ngóng, cầu cho cậu ta đến sớm nhất có thể. Phương đi qua lại, lúc ra ngoài hành lang ngó xuống, lúc vào nhà quét dọn. Mãi đến chiều tối khi Phương đang ngồi xem giáo án thì cậu ta bất ngờ đứng ngay ở cửa.
– Chào cô!


Cảnh báo: 1 số trang web ĂN CẮP bài viết, video từ Mobiblog.Net và đóng bản quyền BẨN lên video gốc của Mobiblog.Net. Hãy xem phim tại Mobiblog.Net để ủng hộ chúng tôi.
Bạn cũng có thể thích