English EN Vietnamese VI

Cô giáo Miệt Thứ

Cô vẫn quay đi im lặng. Cường nài nĩ:

– Thôi mà, chuyện đâu có gì đâu, đừng giận anh nữa mà…

Nghe cậu ta nói ‘không có gì đâu’ Phương bực lắm, cô quay lại:

– Anh… anh nói vậy mà nghe được…

Nhưng thấy cậu ta đang thương tích thế này, nhìn tội tội cô không nói thành lời được, im lặng luôn. Cường đổi chiều, hôm nay cậu ta không nổi nóng mà nói giọng khá tình cảm:

– Anh… cho anh xin lỗi… chuyện đó… anh không cố ý…

Bao nhiêu giận hờn mấy bữa nay, khóc lóc bao nhiêu nước mắt, nghe cậu ta nói câu ‘xin lỗi’ nhẹ nhàng vậy Phương như được thở hắt ra, trút hết được bao nhiêu gánh nặng. Cường tâm sự:

– Anh biết lỗi của mình rồi, tại cái bữa thằng Miên nó hiếp em… anh thấy… thấy em cũng thích… nên anh mới nghĩ ra chuyện… cho nó phục vụ em…

– Anh nghĩ em là loại con gái nào… bộ cho ai… cho ai… chơi… cũng được hả?

– Ừ thì anh biết… anh xin lỗi mà… em đừng giận anh nữa… mai mốt anh không dám vậy nữa.

– … còn nữa… sao tự dưng… anh kêu thằng Miên… nó… nó hiếp em…

– Không có… cái đó không phải anh kêu… cái đó là tình cờ thiệt mà…

– Anh đừng có xạo em nha…

– Thiệt mà!

– Nó là người làm của ba anh, không lẽ anh không biết nó!

– Em ơi, ba anh là chủ mấy trại tôm, nhân viên hàng trăm, thậm chí cả ngàn… làm sao anh biết hết, nhớ hết tụi nó được…

– Vậy hả!

– Ừa… chuyện tối đó là tình cờ thiệt mà… tại cái thằng đó nó lên thị trấn chơi về khuya mới mò đại chỗ nào đó ngủ qua đêm… ai dè gặp em không khoá cửa thôi…

– Cái đó là tại anh… anh biểu em để cửa chờ anh!

– Ừ thì cũng tại anh… để anh kể nghe tiếp. Sau đó anh nhận ra cái áo nó bỏ lại… rồi anh mới hỏi thăm chỗ trại tôm ba anh… mới tìm ra nó… anh tính đánh nó một trận…

– Rồi sao nữa?

– Thì… tự nhiên… anh lại nghĩ ra cái chuyện đó nên mới…

– Nên mới kêu nó đến hù em… rồi… rồi… ghét anh quá… anh xấu lắm biết không?

Vừa nói cô vừa quay qua đấm đấm vào ngực thằng Cường. Thằng Cường không chống cự, chỉ cười cười rồi dang cả hai cánh tay ôm cô vào lòng. Cậu ta thủ thỉ:

– Thôi biết rồi… Trăm ngàn lỗi cũng là tại anh… anh xin lỗi em nha…

Phương nức nở, chắc suýt tý nữa lại mít ướt rồi:

– Hic… mai mốt đừng làm vậy nữa nghe chưa?

– Rồi rồi… mình bỏ qua chuyện đó đi… hôm nay em tới thăm anh là anh vui lắm… mấy bữa nay không gặp nhớ em muốn chết luôn hà…

Hai tay Cường ôm cô chặt vào lòng, mũi cậu ta hít hà nơi cô, như muốn hít hết cả cái mùi thơm cơ thể đang lẫn với mùi mồ hôi nồng nàng của cô. Tay bị băng bó không nói, còn cánh tay còn lại của Cường hoạt động dữ dội lắm, xoa xoa tấm lưng của cô. Ấn tượng ban đầu của Cường về cô giáo là hình ảnh cô thướt tha trong tà áo dài khi lần đầu gặp nhau trên lớp, cô xinh đẹp, dịu dàng và luôn đáng yêu. Từ lúc biết nhau đến giờ hình như giữa cậu ta và cô toàn chỉ có tình dục thôi nhưng tận sâu trong đáy lòng Cường, dần dần cậu ta thấy không chỉ đơn giản vậy, nó còn có cái gì đó nữa, một cảm giác gì đó rất lạ. Cô Phương được cậu ta ôm một hồi cũng thấy đầu nặng trĩu, đôi mắt lim dim, đôi môi khép hờ. Cường xoay lại hôn lên cô ngấu nghiến. Cô cũng ôm cậu ta, cũng vuốt ve cậu ta như cậu ta đang vuốt ve cô vậy. Cường hôn chán che rồi nhà môi cô ra, thủ thỉ vào tai cô nhồn nhột:

– Em àh… chịch cái nha…

Cô đẩy cậu ta nằm ngữa ra giường, mắc cỡ nói:

– Cái anh này… đang bệnh hoạn thế này… đòi… đòi hỏi gì nữa…

Cường nhăn nhó, chỉ chỉ vào cái chỗ đang chĩa lên giữa háng mình cho cô thấy:

– Đi mà… anh đang thế này… khó chịu lắm…

Bữa nay thú thực thì tự nhiên cô cũng ham muốn ghê lắm, nhưng ở đây lạ chỗ, cô ngại. Cô nhìn quanh như muốn nói với Cường gì đó. Cậu ta động viên:

– Em bấm dùm anh cái chốt cửa lại đi… yên tâm… phòng anh cách âm… bên ngoài không nghe thấy gì được đâu mà lo.

Cô không hiểu sao Cường nói gì cô luôn dễ dàng nghe theo cậu ta. Cô đứng dậy ra cửa bấm cái chốt cửa lại. Lúc quay vô thì thấy Cường đã nhích mông, tự tuột cái quần cụt mình đang mặc ra đến đùi rồi. Đùi cậu ta đang trầy từng miếng lớn, để cái quần đó không tiện nên cô giúp cậu ta tuột nó ra khỏi chân luôn. Thằng Cường đang nằm một chỗ rồi, không có ai nữa nên khi cởi quần cậu ta xong, cô Phương bắt đầu tự lột quần áo mình. Nhưng Cường ngăn lại:

– Em lại bú cho anh trước đi… khoan cởi đồ đã…

Phương thấy yêu cầu của cậu ta cũng lạ, nhưng đã trót rồi thì đành chìu cậu ta hết mức vậy. Hồi bữa lén núp coi thằng Miên chịch cô lúc cô bận áo dài, Cường thấy hứng thú ghê lắm, nó khám phá ra rằng bắt cô làm ba cái chuyện này trong khi vẫn mặc bộ áo dái đạo đức đó trên người, thậm chí còn mang lại phấn khích nhiều cho nó hơn nữa. Vậy là để nguyên quần áo, cô lại bên giường hôn thằng Cường. Cậu ta chỉ cần ngồi dựa đó, cô tự vác cái mỏ lại hôn cậu ta. Cô hôn môi rồi lần xuống đến cổ, rồi ngực thằng Cường. Cô vén áo thun cậu ta lên, xoa xoa ngực, mơn trớn phía bụng dưới, rồi tới cái dương vật. Lần này cô không vội nuốt cây hàng của cậu ta ngày mà bắt đầu bằng việc dùng lưỡi liếm hai hòn dái, tay mân mê phía trên. Một lát sau cô liếm doc chiều dài thân dương vật rồi và dừng lại ở quy đầu. Thằng Cường nhảy nhổm lên, nhổm xuống mấy lần. Cô giáo của Cường hay quá, tháng trước còn ngây thơ chả biết gì, được cậu ta ‘huấn luyện’ có một thời gian ngắn mà kĩ năng chiều chuộng đàn ông đã khá thuận thục, có thua gì tụi gái ở quán bia ôm đâu, mà tụi nó chưa chắc đã bú cu ‘cuồng nhiệt’ như cô đây. Cường tự hào, rồi sướng quá, đã quá! Nhìn xuống phía dưới, cái gương mặt cô thiệt hiền hậu xinh xắn, cái miệng kia ở trên lớp thao thao bất tuyệt, truyền thụ kiến thức cho học trò nè. Cô để mái tóc dài của mình lòa xòa một bên vai, lưỡi của cô thè ra dài thật dài liếm liếm đầu khất. Có thằng học trò nào trên đời được hạnh phúc như Cường không nè trời, cậu ta bay bổng trên chín từng mây xanh. Cô Phương thấy thằng Cường đang bị thương vầy, nghĩ rằng để nó ‘động dục’ chắc không tiện, dù rằng âm hộ của cô cũng đang khát khao được nó đâm vào lắm, vậy nên có cứ chăm bẵm bú cho cậu ta, định bụng để cậu ta bắn tinh vào miệng luôn như mấy bữa rày. Nhưng cô đang bú giữa chừng thì thằng Cường kéo đầu cô ra, rên rĩ:

– Mình chịch đi em ơi, đừng bú nữa. Em làm anh hứng quá nè!

Cô nhà cây hàng của thằng Cường ra, ngước nhìn nó ngần ngại:

– Anh như vầy rồi… làm ăn được không đó!

– Thì tay chân bị thương, chứ cái đó có bị gì đâu mà sợ. Em cứ cưỡi ngựa là được chứ gì.

Cô thấy thằng Cường nói có lý, đó cũng là cách hay để cô giúp cậu ta giải toả, cũng là giúp cho chính bản thân của cô nữa. Cô toan cởi bộ áo dài ra thì thằng Cường lại ngăn:

– Em đừng cởi… cứ mặc áo dài đi… nhìn kích thích lắm…

– Ơ… không cởi thì mần ăn gì được nè trời…

– Thì chỉ cởi quần thôi… ở trên đừng cởi…

Cô nghe cái giọng cậu ta nói rồi nhớ lại sao giống cái kiểu hôm bữa thằng Miên nó chịch cô quá trời. Đích thị là vậy rồi chứ còn gì nữa, cái ông tướng này hồi bữa chắc đứng ngoài ngắm cô và thằng Miên chịch nhau rồi hôm nay thấy thèm, bắt cô làm y chang như vậy. Lớn đầu rồi mà như trẻ con, thấy người ta chơi gì cũng bắt chước theo hà. Cô không thích cái kiểu làm tình đó chút nào. Nó làm cho thân trên của cô vẫn bị gò bó, khó chịu lắm, nhưng thằng Cường cứ nói cái kiểu vừa nài nĩ như thằng học trò, vừa ra lệnh như thằng người yêu thì cô đành tuần theo. Cô chỉ tuột cái quần dài rồi cái quần lót ra thôi, nhìn kì cục quá cỡ. Thằng Cường ngắm cô tuột quần mà dương vật cậu ta vẫn cương cứng. Nó dựng thẳng lên, coi bộ hùng dũng lắm. Từ nãy đến giờ mà nó vẫn chưa xìu xuống, cái thằng học trò này bệnh vậy chứ mà vẫn còn khoẻ ghê ta. Cô ngồi xuống vén tà áo dài che che hạ bộ lại. Cường không nói gì, chỉ ngắm thôi, hôm nay cậu ta thích cái kiểu che che dấu dấu của cô hơn. Cô cầm cây hàng cậu ta vuốt nhẹ, tay kia khẽ bóp bóp hai hòn dái. Tay thằng Cường lát hồi cũng thò ra, thọc thọc ‘check hàng’ cô mình, ngón tay cậu ta ướt nhẹp, Cường cười khoái chí, cô giáo thì e lệ, mắc cỡ muốn chết. Nhìn cái mặt hiền lành vậy chứ nãy giờ cũng ‘mắc đụ’ lắm rồi đây nè. Dâm thủy đã chảy ra ướt đẫm hai mép thịt. Cô giáo thôi không nhìn cậu ta nữa mà bắt đầu ngồi lên hạ bộ cậu ta. Vén tà áo dài sang một bên, cô cầm dương vật quét lên, quét xuống giữa cái khe âm hộ. Cho đầu khất cọ cọ vào mép thịt. Sự cọ sát đem lại khoái lạc cho cả hai cô trò. Thằng Cường hít hà chờ đợi, hổm rày từ hồi bị tong xe đến giờ, cậu ta mới thấy sướng như vậy. Cô giáo ngồi xuống, cho đầu khất nhấn vào âm hộ. Cô đẩy nhẹ, dương vật chui cái ọt ngọt xớt, nằm gọn gàng trong âm hộ cô. Ư… cô hất mái tóc ra sau thở hắt một cái, Cường khoái chí bấu vào hai bên eo cô. Cô giáo khởi sự nhấp nhấp nhẹ, mới đầu sợ sự va chạm làm thằng Cường sẽ đau. Về sau chính cậu ta khuyến khích, cô bắt đầu nhịp mạnh hơn. Cường thích cho cô giáo cậu ta đóng vai chủ động lắm, cô như kị sĩ, còn cậu ta thì như con kị mã, cứ nằm yên mà hưởng sướng. Cô dập mông mạnh nghe phạch phạch. Tà áo dài bay lên bay xuống nhấp nhô, vướng víu. Cô giáo nắc như thế, cũng khá lâu, cũng chừng gần được mười phút. Thằng Cường khoái chí thở hổn hển:

– Chu cha… bữa nay mạnh dữ ha… dẻo dai hơn thường bữa nhiều heng…

– Hic… mệt muốn chết luôn nè… ở đó mà chọc nữa – Mặt cô đỏ lựng, mồ hôi vã ra khắp người.

Cô nhấp nhiêu đó thôi cũng thấy hai bắp đùi mình mõi nhừ, sướng thì sướng thiệt mà mệt muốn đứt hơi. Bữa nay thằng Cường như ông chủ, cứ kê tay lên gối ngắm cô phục vụ, chả thèm sờ mó gì thân thể cô cả, làm đầu vú cô cương lên, ngứa ngáy thấy bà nội trong cái lớp áo vú. Cô nhấp hết nổi nên mấy cú sau chỉ dập dập, rồi chà sát hạ bộ mình vào háng cậu ta, chà chà qua lại, rồi lại nhấp nhấp tiếp. Biết Cường bị thế này rồi, kiểu gì chắc không thể thay phiên nhau làm tình được rồi nên cô chỉ còn cách tung hết sức thôi. Thấy cô giáo mệt, mồ hôi vã ra như tắm mà Cường cũng ‘thương’. Cậu ta tập trung tư tưởng, cô gắng hưởng thụ thêm vài phút nữa thì bắt đầu muốn xuất tinh. Cường gồng cứng người rên rĩ:

– Anh… anh ra rồi… anh ra rồi… em ơi…

Cậu ta báo hiệu cho Phương để cô rút ra, hoặc bú cho cậu ta nhưng hôm nay Phương không làm vậy, cô nắc nhanh hơn, rập rập vài ba cho thằng Cường bắn tinh ra thằng vào trong âm hộ mình. Cô cảm giác tinh khí cậu ta nóng thật, hôm nay Cường ra nhiều, bắn xịt xối xả, chắc kiểu mấy bữa nay không mần ăn gì thiệt rồi. Cô dựa vào ngực thằng Cường, hở hào hển. Cường ôm lấy thân hình đang toả nhiệt của cô, mồ hôi ướt đẫm áo dài, cậu ta chọc:

– Bữa nay gan, dám cho vô trong luôn ta ơi…

– Mới hết kinh có mấy bữa… anh quên rồi sao?

– Àh… anh không để ý ba cái vụ đó… em nói nó ra trong khoản một tuần mà, đúng không…

Cô gật đầu: – Ừa… sau đó một tuần nữa thì vẫn an toàn… anh cứ thoải mái…

– Hi hi… cô giáo có khác… rành cái môn “Giáo dục giới tính” ghê… àh… nếu vậy… mấy bữa nay… mình tranh thủ chơi nhiều nhiều cho sướng nghe…

Cô cười ngất, đánh nhẹ vào ngực cậu ta:

– Thôi đi… lo mà tịnh dưỡng… ở đó mà chơi… chiều anh bữa nay thôi đó…

– Vậy thiệt sao???

– Ừa… lo ăn uống… nghĩ ngơi gì đi… rồi đi học – Nói đến đó cô đỏ mặt – rồi hãy tính…

– Chu choa… vậy chắc phải mau khoẻ để đi học quá… nứng… ý lộn… nóng lòng quá…

Phòng Cường có toilet riêng, cô vào đó rửa lại âm hộ, mặc quần áo vào rồi hỏi thăm cậu ta thêm chút nữa. Bà giúp việc lúc nãy chắc là đi mua đồ cho cậu ta. Hai cô trò vừa mần ăn xong thì bà ta cũng về. Cả hai lại đổi giọng, nói với nhau vài câu rồi để bà giúp việc tiễn cô ra cửa. Làm lành lại với Cường xong tự dưng lòng cô Phương thấy vui lắm. Cô đi từ chợ về nhà mà tung tăng phấn khởi, khác với cảm giác nặng nề lúc nãy khi qua nhà cậu ta.

Theo mức độ thương tích của thằng Cường, cậu ta cứ nói không có gì nhưng cô Phương nhìn thấy cái kiểu này chắc độ cũng phải ở nhà hơn tuần lễ chứ chẳng chơi. Vậy là tiếp tục phải đợi một tuần lễ nữa chắc cậu ta mới đi học được, hai cô trò mới gặp lại nhau. Cô thấy mình làm giáo viên mà cũng ‘hư’ lắm. Ngày thứ hai đã đi ‘gặp’ thằng Cường thì không sao, mới sang đến ngày thứ ba mà đã đã thấy hơi khó chịu rồi. Cô nghĩ mình không lẽ dạo này mất nết đến thế sao, bộ sống không thể thiếu cái đó của cậu ta à, từ trước đến giờ cô vẫn sống vậy có sao đâu. Bởi thế người ta mới kêu tình dục là ‘trái cấm’ cái thứ trái đó mỗi lần đã nếm qua rồi là sẽ thèm, sẽ ghiền sẽ còn muốn ăn mãi thôi.

Sáng thứ ba cô Phương có tiết ở lớp thằng Dương. Sau lần nó dắt cô ra bờ sông chơi, ngoại trừ nhớ đến Cường, rãnh rãnh cô cũng hay nghĩ đến nó. Cô thầm trách bản thân sao lại có thể buông thả đến vậy, bây giờ cứ nghĩ ngợi lung tung về tụi học trò, mà toàn nghĩ về cái chuyện thể xác không thôi. Cô gọi thằng Dương lên bảng làm bài tập, không lo nhìn chữ nó viết trên bảng, cô toàn nhìn cái tướng nó trong bộ đồng phục học sinh thôi. Bữa nay không đến lượt nó ‘địa hàng’ cô mà đến phiên cô giáo cứ liếc liếc nhìn nó. Cái thằng gì mà thiệt ngoan, hiền, thiệt dễ thương hết sức, bữa nay không đến lượt nó mà đến phiên cô cũng thèm muốn nó quá. Dù sao thì tuần sau cô mới gặp được thằng Cường, không biết thằng Dương có rãnh rãnh mà lấp cái khoản trống này dùm cô không nữa. Đến cuối buổi, tan tiết cũng là tan trường rồi, cô nhìn xa xa nhưng mắt cứ địa thằng Dương miết, muốn nói gì với nó mà chẳng nên lời. Cảm giác cứ âm ỷ thúc giục cô, khiến cô luống cuống tay chân cả. Cô thu dọn sách vở trên bàn giáo viên mà quơ tay làm đổ cả mấy quyển sách xuống đất. Cô Phương đang định bước xuống bục để lượm lên thì thằng Dương đã nhanh nhẹn bước đến, gom sách lại dùm cô. Cô thấy vậy cũng bước xuống, cùng gom lại với nó. Thằng Dương giúp cô nhưng mắt nó ngó láo liên, bạn bè nó thấy tan học rồi ai cũng như ong vỡ tổ, chạy bay ra ngoài, chẳng để ý gì nữa. Thấy vậy nó bỗng thủ thỉ:

– Cô ơi!

Tư nhưng nó đổi giọng nói, cô thấy cũng ‘có vấn đề’ nên ngước mắt nhìn nó:

– Bữa nay… bữa nay cô rãnh không?

– Có chuyện gì vậy? Sao tự dưng hỏi cô vậy?

– Tại… tại em tính rủ cô đi chơi… như hồi bữa đó cô…

À… lòng cô như muốn reo lên, như người thiếu đói thấy được bữa cơm ngon vậy. Thằng nhỏ hỏi vậy cô mừng muốn chết, nhưng vẫn giả bộ làm cao, cô đáp:

– Chuyện đó… ơ… chắc không tiện đâu em… cô sợ người ta để ý…

Thằng Dương nghe vậy thì tiu nghỉu thất vọng. Cô sợ nó đổi ý nên vội nói tiếp ngay, giọng cô lúc này hơi ấp úng một tý, mặt thì đỏ:

– Nhưng… lát nữa… em có thể đến nhà cô… nếu em muốn…

Thằng Dương hiểu ngay ý cô. Nó mừng rỡ lắm, phấn khởi lắm:

– Dạ được… dạ được…

Sách vở đã dọn xong, cô đứng lên chất lên bàn. Cô đưa tay bảo nó:

– Nói nhỏ thôi… la lớn quá làm gì… Ờ… – Cô hạ giọng thì thầm – thôi về tắm rửa đi… rồi lát qua nhà cô… cô chờ.

Thằng nhỏ cúi đầu cảm ơn rối rít, chào cô rồi ba chân bốn cẳng chạy đi. Hẹn được thằng Dương xong, cô như trút được cái gánh nặng ngàn cân. Cô cũng hứng như nó lắm, nhưng không dám lộ ra ngoài. Cô nhanh chóng trở về nhà, dọn dẹp phòng ốc, ăn cơm, và dĩ nhiên là không quên tắm rửa sạch sẽ. Lúc dọn dẹp cái giường của mình, cô thấy áy náy quá. Cô nghĩ mình dù sao cũng là giáo viên, rồi thì bị thằng Cường hãm hiếp cho là tai nạn đi, sau đó là những ngày trượt dài trong dục vọng với nó, và thậm chí là với cả thằng người làm của nó. Giờ đây, cô lại sắp sửa đón một cậu học trò nữa, thằng nhỏ này ngoan, ngây thơ và hiền hơn Cường nhiều. Sao với thằng Dương, cô thấy mình… mình là cô giáo kỳ quá… toàn bài đầu cho nó trong chuyện dục vọng thôi. Cô Phương tặc lưỡi, thôi lỡ sai rồi, chỉ sai thêmlần này nữa thôi. Tuần sau thằng Cường đi học bình thường, cô sẽ khéo khéo mà từ chối thằng Dương.

Cô Phương chuẩn bị xong mọi thứ thì thằng Dương đến. Cô mở cửa cho nó vào rồi ngượng nghịu nhìn quanh như cảnh giới. Thằng Dương nói nhỏ:

– Không sao đâu cô… nãy giờ em không gặp ai hết á…

Cô gật đầu rồi cho nó vào nhà, không quên đóng cửa lại cẩn thận. Vào trong nhà, nhìn thấy dáng cô giáo trong bộ đầm ngủ thằng Dương tròn xoe mắt, nó khen cô giáo nhìn đẹp quá, nhìn khác với lúc trên lớp học. Thằng nhóc khen mà làm cô xấu hổ quá. Thằng Dương hiền chứ không manh động như Cường, nó vào nhà vẫn lễ phép, chờ đợi cô chứ không vội vã bốc hốt như thằng Cường chút nào. Ngoan vậy nhưng cũng có cái dở của nó, cô là con gái mà nó không chịu chủ động thì cô biết làm sao, thành thử ra cả cô lẫn nó cứ đứng giữa nhà mà lúng túng như vậy hồi lâu. Cô nghĩ, chẳng nhẽ cứ như vầy thế mãi, đằng nào thì cũng đã hẹn thằng nhỏ đến rồi. Cô Phương đành lấy hết can đảm nói với nó bằng giọng gần như lạc hẳn đi:

– Thôi… lại đây với cô!

Cô đi thẳng lại giường, nó đi sát phía sau cô. Lần này cô quyết định sẽ thật táo bạo, cho thằng nhỏ hứng thú nhất có thể. Đứng ngay cạnh giường, trong lúc nó đang lớ ngớ thì cô cong người lột chiếc đầm ngủ của mình ra một bên. Thằng nhóc này không ‘nhạy’ như Cường, hình như lúc này nó mới nhận ra cô giáo nó nãy giờ chỉ khoác có cái đầm ngủ bên ngoài, bên trong chả có miếng đồ lót nào hết. Trước sự ngạc nhiên của nó, cô hồn nhiên ỏn ẻn leo lên giường nằm. Cô nằm ngửa phơi bày ngồn ngộn cơ thể trần truồng thơm tho sạch sẽ của mình ra cho thằng học trò ngắm nghía. Thằng nhóc này cũng không đến nỗi quá khờ, nó nuốt nước miếng cái ực rồi ngồi xuống giường cạnh cô, không chờ ‘chỉ thị’ nữa. Mắt nó tròn xoe, hai tay nó rụt rè bắt đầu ve vuốt sờ nắn. Bàn tay nó làm người cô nổi gai lên hết cả. Nó vuốt dọc, ngắm nghía từng đường cong trên cơ thể cô giáo xinh đẹp của nó. Rồi thằng nhóc cúi mặt sát xuống ngực cô nơi hai bầu vú khoẻ mạnh của cô đang chĩa lên, nó từ từ há miệng ra ngậm lấy một bên đầu vú cô. Miệng thằng nhỏ ươn ướt, chạm vào đầu vú cô khiến cô sướng rợn cả người, nó cứ vừa mút mát tình cảm âu yếm luân phiên hai bầu vú của cô. So với lần trước, lần này thằng nhóc có vẻ tiến bộ hơn một bực nữa trong cái khoản làm tình. Cô phải công nhận tụi nhỏ ở Miệt Thứ này giỏi, đứa nào đứa nấy mới mười mấy tuổi đầu mà liếm, bú con gái con nứa coi rành quá cỡ. Không biết tự khi nào, nó cũng đã đưa tay xuống mân mê chỗ bướm của cô, đánh thức bản năng tình ái của cô giáo nó. Cô không thể kềm chế nữa, uốn éo rồi buột miệng khen nó:

– Úi trời ơi… bữa nay khéo quá đó nha…

Thằng nhỏ đang bú vú vội ngẩn đầu hỏi:

– Vậy hả cô…? Em làm vậy cô thích không?

Cô gật đầu: – Giỏi… làm vậy con gái nào chả thích! Thôi… tiếp tục đi em!

Cô không khen nó lấy lệ mà khen thiệt vì nó đã làm côhứng lắm rồi. Tay nó nóng hổi, vuốt ve trên cơ thể cô mát rượi khiến cô sướng một cách khó tả. Chẳng cần nhìn xuống, cô cũng biết ở chỗ đó của cô nước nhờn đang ứa ra dính đầy cả vào tay nó. Thằng Dương bắt đầu liếm láp rộng ra xung quanh bầu vú của cô Phương, liếm láp lên cổ, xuống bờ vai, vòng ra ngực rồi xuống bụng, xuống dần tiếp bên dưới… cho đến khi bờ môi ướt át của nó chạm vào hai cái môi thịt mềm mềm nơi cửa mình của cô. Wow… nó bắt đầu liếm khi rút ngón tay ra, người cô như bùng nổ, mặt cô nóng hổi, hơi thở mạnh hẳn lên, người ưỡn ngửa hẳn ra vì thèm khát. Thằng nhỏ làm cô thích quá, giờ cô đã lột được bộ mặt đạo đức nhà giáo vức qua một bên rồi, chỉ còn trước mắt thằng Dương là một cô gái đang khát tình thôi. Cô bật dậy trước sự ngạc nhiên của nó, hối hả giúp nó cởi quần áo ra. Nãy giờ thằng nhỏ vẫn còn ăn mặc chỉnh tề, cô muốn chết với nó thiệt, cô muốn nó nhét cái khúc thịt của nó vào người cô lắm rồi. Thằng nhỏ không làm cô thất vọng, khi vừa tuột cái quần của nó ra, dương vật của nó cũng đã bật tưng sẵn sàng rồi.

– Chịch nha cô!

– Ừ… đồ quỷ… quậy cô tơi tả rồi… không làm thì cô đánh chết à…

Thằng nhỏ nghe vậy thì bật cười. Cô nằm trở lại. Nó nhẹ nhàng leo lên nằm đè lên người cô. Thằng nhóc ngồi chống đầu gối, tay cầm dương vật tồng ngồng chĩa thẳng vào háng cô giáo nó, dò dẫm tìm vị trí để thọc vào. Mặc dù đã làm chuyện này với cô một lần rồi nhưng thằng nhỏ xem chừng vẫn háo hức lắm. Đầu khất của nó ướt nhờn, cọ cọ vào ngay mép thịt thật kích thích khó tả. Nó dùng hai ngón tay banh hai mép âm đạo cô ra, dí cái đầu dương vật vào, ấn mạnh một cái. Cô Phương buột miệng kêu khẽ khi cái dương vật thằng học trò lại chui tụt đến ngập lút vào tronglồn cô. Thiệt đã gì đâu, thân dương vật của thằng Dương mập mập. Thằng nhỏ khôngc ơ bắp lắm, bị cái cây hàng nó mập thôi, chắc tinh tuý nó dồn hết vào đây. Thằng nhóc háo hức lắm, nhấp vào một cái là nhịp thôi, không suýt xoa như lần đầu tiên nữa. Nó nhịp nhàng dập, dương vật nó đều đều chui ra chui vào vào cái lỗ ướt nhờn đó của cô. Cô Phươngsướng đê mê, cô nhắm mắt, dạng rộng đùi, để mặc cho dương vật thằng học trò tha hồ thọc vào âm đạo cô với tốc độ nhịp nhàng. Nó nhịp một hồi rồi thì không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng cô, áp cái ngực lép của nó ngực cô, chỉ có mỗi phần hông là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô. Thằng nhỏ mạnh mẽ, nhịp nhàng. Lần này chắc nó cũng quen rồi nên dương vật không dễ xuất tinh như cái lần đầu nữa. Cái thằng có lao động thường xuyên, bởi nó khoẻ lắm, nó nhịp mạnh lắm, những tiếng bạch bạch cứ phát ra liên hồi. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người nó, nhiễu nhão xuống thân thể cô. Đó đó, cái lồn xấu xa của cô đó, nó thèm hàng đàn ông lắm đó, giờ cho mày chết, cái đồ mất nết, cho mày ăn cho đã luôn, cho mày ăn no nê thừa mứa những cú dập của thằng Dương luôn. Cô Phương sướng quá, lần này dù xấu hổ cũng phải công nhận, thằng nhỏ đã làm cơn cực khoái của cô ào ra không sao kìm lại được. Người cô ưỡn cong, hai tay xiết lấy nó, phần hông cô co thắt ưỡn âm đạo lên như muốn níu chặt lấy cái dương vật của nó không cho sổng ra. Cô há hốc miệng, mặt đỏ lựng, xiết lấy nó buột ra mấy tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính:
– Úi… chết cô rồi… nằm im… nằm im đi em… đừng nhịp nữa…

Thằng nhỏ nghe thế thì dừng ngay, nó đâm dương vật nó vào cái bụp. Cô Phương hết chịu nổi, tinh khí tuôn ra xối xả, ướt nhoè tinh dương vật nó. Thằng Dương tự dưng nghe xè xè, kiểu như cô nó đang đái vậy, nó nước gì đó tươm ra từ trong lỗ của cô làm dương vật nó mát mát, người cô nó run run, ôm nó cứng ngắt. Nó thắc mắc:

– Sao… sao… vậy cô? Chuyện gì vậy?

– Im… nằm im… ư… cô sướng…

Giờ nó mới hiểu, thì ra đàn bà con gái sướng là như vậy. Nó thích lắm khi nghĩ rằng mình đã làm cho cô giáo phải như vậy. Nó nằm ôm cô, thi thoảng vuốt ve, hôn hít cái cổ cô. Cô Phương phải lịm đi một chút trong cơn nứng như vậy. Đến khi trở lại mặt đất sau chuyến ngao du thiên đàng, cô Phương tình cảm hôn môi nó thật sâu rồi khen nó:


Cảnh báo: 1 số trang web ĂN CẮP bài viết, video từ Mobiblog.Net và đóng bản quyền BẨN lên video gốc của Mobiblog.Net. Hãy xem phim tại Mobiblog.Net để ủng hộ chúng tôi.
Bạn cũng có thể thích