English EN Vietnamese VI

2 tỷ tỷ

Trầm ngâm một hồi, ánh mắt toát lên vẻ quyết tâm. Tôi thì thào tự nói:

– Một liều, ba bảy cũng liều. Phải thử mới biết được. Là phúc thì không phải là hoạ, là hoạ thì không thể tránh được.

Tự động viên bản thân, tôi lấy mảnh Sơn Hà Đồ ra. Lần này trong phòng có sẵn thanh kiếm nên không cần tìm nhánh cây một cách củ chuối như lần trước. Cứa nhẹ thanh kiếm vào đầu ngón tay, điều chỉnh cho từng giọt máu chậm rãi chảy vào ô trung tâm, sau đó chờ nó lan dần ra 8 ô xung quanh.

Hồi hộp chờ dị tượng xảy ra. Lần này hình như nó bắt tôi đợi hơi lâu. Phải đến nửa khắc sau, tưởng chừng như đã thất bại, tôi chán nán định buông xuôi thì mọi chuyện mới bắt đầu xảy ra. Trong người tôi có cả giác như có nhiều luồng năng lượng đang mãnh liệt giao hoà, cuồn cuộn chảy về đan điền. Gần như trong vô thức, tôi vận khí vào cánh tay sau đó áp chưởng ấn vào mảnh Sơn Hà Đồ. Từng dòng chân khí như thác lũ ồ ạt chảy vào mảnh Sơn Hà Đồ, sau đó lại từ Sơn Hà Đồ quay trở về trong nội thể của tôi, cứ như một vòng tuần hoàn vậy.

Ước chừng nửa canh giờ sau, cả người tôi ướt đẫm mồ hôi, tóc tai rối bời, cả người nhự bị tra tấn vậy. Nhìn bề ngoài tôi không khác gì một thằng ăn mày chính cống. Thân thể, quần áo xuất hiện nhiều vết nhám, cháy đen, có chỗ ướt, có chỗ khô, đầu tóc dựng như lông nhím. Ai ở ngoài nhìn vào chắc tưởng tôi mới chui từ bãi tha ma nào ra. Thực trạng hiện giờ chỉ có bản thân tôi biết rõ. Và khi nhìn lại mảnh Sơn Hà Đồ tôi mới vỡ lẽ. Dị biến phát sinh khi tôi kích hoạt mảnh Sơn Hà Đồ lần thứ 3 này mang đến cho tôi niềm kinh hỉ không gì sánh được.

Không biết mảnh Sơn Hà Đồ này rút cuộc lai lịch như thế nào mà nhờ thông qua nó, tôi đã kích hoạt được toàn bộ thuộc tính. Thảm trạng trên người tôi chính mà minh chứng rõ ràng nhất. Từng dòng thuộc tính được tôi dung hợp nên mới xảy ra hiện tượng thân thể chỗ lạnh, chỗ nóng, tóc thì dựng ngược do lôi điện… bla bla.

Nhìn lại mảnh Sơn Hà Đồ. Tôi thấy ở 8 ô xung quanh xuất hiện 8 màu sắc khác nhau. Tôi hiểu và nhận biết nó tượng trưng cho từng thuộc tính.

– Kim(Trắng)
– Mộc(Vàng)
– Thuỷ(Lam)
– Hoả(Đỏ)
– Thổ(Nâu)
– Lôi(Xám)
– Phong(Lục)
– Vô sắc(Không màu, trong suốt)

Riêng ô thứ 9 ở trung tâm thì vẫn như cũ, không có thay đổi nào về màu sắc cả. Tôi đoán nó vẫn còn bí mật chưa khám phá. Dù sao mảnh Sơn Hà Đồ này cũng quá thần bí, chỉ tính riêng về năng lực thần kì khi kích hoạt cũng đủ làm người ta điên cuồng.

Hiện giờ tôi đã trở thành Vũ giả, lại là Vũ giả toàn hệ. Nếu người ngoài biết được chắc chắn sẽ tạo nên phong ba bão táp. Bởi tứ hệ hay ngũ hệ là đã nghịch thiên lắm rồi, huống hồ tôi là toàn hệ. Nói không ngoa chứ có lẽ người ta khi biết chắc xem tôi là quái vật không phải người.

Thử kiểm tra chân khí trong người, tôi cảm nhận tinh, khí, thần bản thân thật sung mãn. Ngồi toạ công một vòng chu thiên, tôi mở mắt ngửa mặt lên trời cười như một thằng điên:

Ha ha ha… ha ha ha… cuối cùng cũng thành công rồi. Ha ha ha… Là ông trời giúp ta… ông trời không tuyệt đường người mà.

Tôi không cười được sao, không vui được sao? Nguyên do khiến tôi vừa cười vừa nói như một thằng điên là không hiểu vì lí do gì tu vi của tôi lại tiến đến 1 hoa giáp công phu. Còn hơn cả ăn linh đan diệu dược.

Ngẫm lại, tu vi có, Vũ giả toàn hệ, Kỳ Hoàng thuật cùng y thuật tinh thông. Tôi chắc chắn mình đã đủ sức xông pha giang hồ rồi. Cái còn thiếu là kinh nghiệm thực chiến thôi. Cái này thì phải từ từ tích luỹ theo thời gian, không thể gấp gáp.

Tự sướng về bản thân một hồi, cảm thấy đã đến lúc bắt đầu trở thành soái ca, tôi bắt đầu lục lọi trong trí nhớ các loại võ công, cố gắng sắp xếp nó sao cho hợp lí. Bắt đầu từ nội câm tâm pháp, chưởng pháp, quyền pháp, kiếm pháp, đao pháp, khinh công, ám khí. Tất cả đều được tôi lựa ra từng loại riêng, tôi có thể hiểu hết, thấu triệt toàn bộ, thậm chí vận dụng thuần thục. Tuy nhiên tôi chỉ chọn ra cái nào tốt nhất để xài thôi. Đâu có ngu mà chọn mấy loại tào lao bí đao chứ, sao này sao thể hiện trước mặt gái được?

Không uổng công tôi ví Sơn Hà Đồ như cuốn bách khoa toàn thư của võ lâm. Võ công của giang hồ đều tề tựu hết trong này, không kể chính tà, quang minh hay hắc ám. Tôi có cảm giác mình như Cô Tô Mộ Dung Phục trong Thiên Long Bát Bộ. Võ công gì cũng biết thì sau này có vốn liếng để kiêu ngạo rồi.

Cái làm tôi thấy hứng thú và quyết tâm chọn để sử dụng là Tâm Nhãn công và tâm pháp Vạn Lưu Quy Tông.

Tâm Nhãn công chính là môn công phu dựa trên nguyên lí “Hậu phát chế nhân”. Chờ địch nhân phát chiêu trước, sau đó dễ dàng tìm ra sơ hở và phá giải cùng phản kích. Tâm Nhãn công áp dụng cho quyền, chưởng, thập bát binh khí. Quả thật là mạnh mẽ mà.

Tâm pháp Vạn Lưu Quy Tông thì rộng lớn hơn một tí. Đạo lí “Võ học mênh mông, trăm sông đổ về biển” chính là cốt lõi của tâm pháp này. Nói một cách dễ hình dung là khi luyện tâm pháp này tôi tựa như một cái máy photocopy, dễ dàng bắt chước và sử dụng võ công của bất kì ai mặc dù không có tâm pháp và chiêu thức. Ngoài ra việc am hiểu và sử dụng Vạn Lưu Quy Tông còn giúp tôi dễ dàng thi triển Tâm Nhãn công, dễ dàng đả bại địch nhân mà không tốn quá nhiều sức lực.

Nghĩ đến đây tôi chợt mỉm cười thoả mãn. Thiên thời, địa lợi, nhân hoà tôi hầu như có đủ cả rồi. Giờ chỉ cần củng cố lực lượng sao cho ổn định để dễ thi triển thôi. Nhưng cũng lúc này, chân mày tôi khẽ chau lại, bất chợt nhận ra một vấn đề khá nghiêm trọng. Trước đó tôi không nghĩ tới, bây giờ mọi việc sắp hoàn thành rồi thì mới phát hiện ra.

Đó là việc cảnh giới của tôi tăng tiến quá nhanh, kể cả việc là Vũ giả toàn hệ, chưa kể độ thuần thục trong những chiêu thức võ học mà tôi thi triển nữa. Điều này cần phải có thời gian dài rèn luyện thì mới được, đâu thể nghịch thiên như tôi mà ngày một ngày hai đã tu thành chánh quả. Nói ra chắc chẳng ai tin, đến tôi là người trong cuộc còn cảm thấy khó tin nữa là.

Vắt óc duy nghĩ tầm một khắc thời thần, tôi mới nhớ ra mình còn có cách che giấu thực lực bản thân. Trong tiểu thuyết võ hiệp, nhiều cao thủ luyện công đến mức xuất thần nhập hoá, đăng phong tạo cực, lô hoả thuần thanh… Tất cả đều ám chỉ việc nội lực bản thân dựa vào tu luyện tâm pháp đạt ngưỡng đỉnh cao trong võ đạo, chỉ kém một bước so với khai thông Sinh Tử Huyền Quan. Ai luyện võ cũng mong đạt đến cảnh giới này, lúc đó đôi mắt sẽ không phát toả hào quang, Thái Dương huyệt cũng không gồ lên như những cao thủ thông thường. Nói trắng ra là Tinh – Khí – Thần thâu liễm nội thể, không phát ra bên ngoài, đạt cảnh giới Phản Phác Quy Chân. Ai có cảnh giới cao hơn hoặc hiểu biết rộng hơn thì có thể nhìn ra chút manh mối. Còn không thì chỉ trông thấy đó là một người bình thường không hơn không kém.

Như thấy được ánh sáng, tôi bắt đầu tìm cách thâu liễm ngươn thần, ẩn giấu khí tức của cường giả, cố gắng đạt mức Phản Phác Quy Chân. Điều này cũng tiện cho việc tôi ra giang hồ. Thử hỏi một thanh niên 20 tuổi có thực lực ngang hoặc thậm chí cao hơn nhiều lão bất tử gần bách tuế thì mọi người sẽ nghĩ gì cơ chứ? Tôi không muốn quá nổi bật, muốn thì cũng phải gần phút cuối, khi tôi gần hoàn thành xong mộng tượng, lúc đó bộc lộ thực lực thật sự cũng không muộn.

Quá trình tu luyện này kể ra cũng khá nhàm chán, kéo dài tận nửa tháng. Đồng thời trong lúc tu luyện, tôi còn luyện thêm Ẩn Tức thuật. Là công phu cho phép tôi điều chỉnh tu vi của mình theo ý muốn, không bộc lộ toàn bộ thực lực ra ngoài. Điều này làm tôi khá hài lòng. Mọi bước chuẩn bị xem như đã hoàn chỉnh. Thời khắc xuất sơn cũng không còn xa.

Lại tốn thêm nửa tháng để tôi chọn lọc và sắp xếp nhưng bộ võ học mà tôi dự định thi triển khi xuống núi. Bộ nào càng ít người biết càng tốt. Đỡ tốn công giải thích khi có người dò hỏi. Đương nhiên những bộ đó phải lợi hại rồi, bằng không cạp đất mà ăn.

———————————–

Tròn một tháng kể từ khi tôi bế quan, chưa lúc nào ra khỏi tiểu viện của mình, cơm nước thì có Phúc Bá lo lắng đây đủ. Việc của tôi chỉ là tu luyện và tu luyện. Suốt một tháng qua, rút cuộc tôi cũng tạm hài lòng về bản thân mình. Có thể tuỳ ý thi triển mọi loại võ học một cách lưu loát, như lưu thuỷ hành vân, không chút gượng ép. Khi thi triển thì có thể đồng thời kích hoạt thuộc tính nhằm tăng cường uy lực.

Cảm thấy chán khi cứ mãi tu luyện, để đổi gió, tôi rời khỏi tiểu viện, đi dạo thăm thú quanh toà biệt viện đồ sộ này. Thong dong bước từng bước trên nền đá xanh, thả hồn vào làn gió, tôi suy nghĩ về cuộc đời mình. Tất cả đều như một giấc mơ vậy. Không ngờ tôi thật sự xuyên không đến nơi này, từng bước từng bước trở thành cao thủ võ lâm, hành hiệp trượng nghĩa, xông pha giang hồ. Đó không phải là tất cả những gì mà trước đây tôi đều ước ao nhưng không có cách hiện thực hoá ư? Vậy mà giờ đây mọi thứ đã chuẩn bị đủ, tôi cũng chính thức bước đi trên con đường chinh phục cường giả. Vậy mà tại sao tôi không thực sự cảm thấy hứng thú? Vì sao? Tạo sao? Đây có thực sự là cuộc sống mà mình mong muốn?

Trút tiếng thở dài, tôi cảm thấy bản thân cần làm gì đó để phát tiết tâm tình. Tôi muốn hát, đúng rồi, phải hát thôi. Mà đờ mờ ngặt nỗi tôi không hát chay được, phải có nhạc đệm hoặc beat. Lúc trước tôi thường xuyên đệm hát bằng guiar. Nhưng ở cái thời này thì đào đâu ra guitar chứ?

Bỗng nhiên tôi vỗ 2 tay vào nhau, đánh bốp một cái, thốt lên:

– Không có thì ta tự mình làm ra. Không phải đã có công thức rồi sao? Nguyên liệu nguyên thuỷ thì có hết rôi. Mình đúng là thông minh lâu dài ngu đột xuất mà.

Chạy vào phòng lấy văn phong tứ bảo, mài chút nghiên mực, trong đầu tôi nhanh chóng hiện ra bản phác thảo cấu tạo cây đàn. Vẽ ra giấy xong xuôi đâu vào đấy. Tôi bắt đầu đi tìm nguyên liệu và tiến hành chế tác. Quy trình như thế nào thì khỏi tả nhé.

Sau hơn nửa ngày hì hục, lúc này trời đã xế chiều, cuối cùng cây đàn guitar đầu tiên ở thời cổ đại đã được hình thành trên tay tôi. Tự hào quá đi mà, mình phục mình vãi. Gảy gảy dây đàn test chút âm thanh, cảm thấy khá là oke. Tôi bắt đầu tìm địa điểm thích hợp để ngồi đàn hát, tốt nhất là yên tĩnh một chút. Nghĩ là làm, tôi cất bước đi về phía hậu sơn. Toàn biệt viện này dựa lưng vào chân núi nên hậu sơn ở đây cũng không có gì lạ.

Đi bộ một lát cuối cùng cũng tìm được một bờ suối nhỏ dưới hạ nguồn, nhìn trái nhìn phải, cảm thấy nơi này khá được. Cả toà biệt viện có 5 người, chắc không có ai rảnh rỗi ra đây quấy rầy đâu. Tự tìm cho mình một chỗ ngồi thoải mái, tư thế cầm đàn chuẩn chỉ sách giáo khoa, tôi bắt đầu cất tiếng hát:

“Nên anh lùi bước về sau, để thấy em rõ hơn, để có thể ngắm em từ xa, âu yếm hơn.

Cả nguồn sống bỗng chốc thu bé lại, vừa bằng một cô gái.

Hay anh vẫn sẽ lặng lẽ kế bên, dù không nắm tay nhưng đường chung mãi mãi.

Và từ ấy ánh mắt anh hồn nhiên đến lạ.

Vì sao anh không thể gặp được em… sớm hơn???”

Tay đệm đàn, mồm ngân nga giai điệu quen thuộc của ca khúc Phía Sau Một Cô Gái, tôi vô thức nhớ về Bảo Ly – mối tình đầu của tôi. Chỉ là chợt nhớ về thôi, dù sao cũng quá là khứ rồi. Tôi cũng biết hiện tại mình đang ở đâu và phải đối mặt với những gì.

Thế nhưng một điều tôi không biết là cách đó vài chục trượng, có 2 bóng nhân ảnh đang cùng nhau lắng nghe giai điệu tôi vừa cất lên, nghe đến xuất thần. Tất nhiên không ai khác ngoài Tử Quỳnh và Hải My rồi.

Số là một tháng trước sau khi cảm nhận được sự đổi thay của tôi. Phần vì quan tâm lo lắng, phần thì chờ mong biểu hiện của tôi, 2 nàng thù thì thủ thỉ cùng nhau lên kế hoạch giám sát và trợ giúp tôi khi cần. Họ cũng biết là trong thời gian ngắn tôi không thể nào có bước nhảy vọt kinh người về lượng và chất được, có ý định giúp tôi cũng đúng thôi. Nhưng 2 nàng không ngờ được là tôi vượt quá sự mong đợi, sau này khi ngẫm lại 2 nàng thường trách tôi khéo giấu diếm khiến tỷ muội họ lo hão.

Trở lại với sáng nay, khi nghe Phúc Bá báo lại là tôi đỡ rời khỏi tiểu viện sau một tháng bế quan. 2 nàng liền bám theo và theo dõi xem tôi làm gì. Cũng may tôi chưa có biểu hiện gì quá kinh người làm họ chú ý. Cái họ quan tâm là tôi dùng thời gian hơn nửa ngày mày mò đục đẽo, cuối cùng làm ra cái vật có hình dáng kỳ lạ là guitar này. Thấy tôi tiến về phía con suối, 2 nàng không chút do dự bám theo. Để rồi khi tôi cất tiếng hát, 2 nàng như bị hút hồn, từng câu từng chữ như hoà tan vào lòng chúng nữ. Thật lâu, thật lâu sau, lúc ấy tôi đã rời đi vì cảm thấy tâm tình khá hơn vì hát hò đã giải toả phần nào, thì 2 nàng mới sực tỉnh.

Tôi hát chỉ là tưởng niệm về người yêu cũ, nhưng trong mắt 2 nàng thì họ mặc nhận tự coi cô gái trong bài hát là mình. Vốn có cảm tình với tôi từ trước, hiện tại lại hiểu lệch ý nghĩa câu hát. Chúng nữ lầm tưởng tôi đã đơn phương họ từ lâu và vì không dám nói nên mới mượn lời bài hát để tỏ bày.

2 người nhanh chóng ra về, trong lòng ngổn ngang trăm dòng cảm xúc. Cuối cùng họ cũng biết được tôi không thật sự thờ ơ với họ. Họ cảm thấy vui và may mắn khi đã theo tôi đến đây. Mỗi người một suy nghĩ, 2 nàng cũng đang thầm tính cách làm sao để tôi biết được nỗi lòng của họ. Trong khi đó bản thân tôi thì về phòng nằm ngủ thảng cẳng, hoàn toàn không biết rằng vì sự hát hò vô tâm của mình mà sắp tới tấm thân xử nam gìn giữ 20 năm cuối cùng cũng không giữ được. Hành trình chinh phục cuộc sống hương diễm chính thức bắt đầu.

Sau một đêm phát tiết tâm tình qua vài giai điệu bản nhạc, tâm trạng tôi có chút khá hơn. Một ngày mới lại bắt đầu, tôi lại quay trở về công việc nhàm chán mà bản thân đã thực hiện lặp đi lặp lại suốt 1 tháng qua.
– tu luyện. Hiện giờ tôi rất muốn xuống núi, nhưng lại biết không thể gấp gáp như vậy được. Dù sao trong mắt 3 người họ tôi vẫn còn quá yếu ớt, thực lực chân chính thì không thể bộc lộ. Vì vậy buộc phải ở lại sơn môn này 1 quãng thời gian nữa.

Không thể làm gì khác hơn, đành kiếm chút gì giết thời gian vậy. Đéo hiểu sao tôi lại nghĩ đến 2 nàng. Dáng người nóng bỏng và khuôn mặt kiều diễm ấy như in sâu vào tâm trí tôi sau lần gặp mặt đầu tiên. Cũng phải thôi, 2 nàng không phải người đẹp bình thường, là 2 trong số Thập đại mỹ nhân đấy.

– Không biết liệu mình có cưa đổ được 2 nàng không nhỉ? Trước đây kinh nghiệm tán gái đã đéo có thì chớ, giờ lại xuyên không nhập thể vào một tên còn nhát gái hơn mình hồi xưa nữa. A… phải làm thế nào đây??? – Tôi lại than thở.

Ngồi ngẫm nghĩ một hồi, tôi cũng có quyết định của mình:

– Đã bước đi trên con đường này, thực lực, quyền lực và sắc đẹp là thứ không thể thiếu. Ngay trước mắt có 2 đoá hoa kiều diễm mà không biết hái thì chẳng phải mất mặt đấng nam nhi sao? Ta không muốn trym mình 20 năm chỉ dùng để tiểu tiện nữa.

Có quyết định xong, cả người tôi như phấn chấn hẳn lên. Trong đầu cũng đang cố nghĩ cách làm thân với 2 nàng. Người ta nói “Nhất cự li, nhì tốc độ” mà. Khoảng cách có gần thì mới làm ăn được. Thầm nghĩ nếu gần được 2 nàng, có lẽ mình sẽ dễ dàng thả thính hơn. Tôi như một thằng ngốc đi tính kế cưa gái mà không hề biết rằng thính tôi thả vô tội vạ đêm qua đã bị 2 nàng đớp sạch.

Trở lại với 2 cô gái. Sau sự kiện đêm qua, ai về phòng nấy, mỗi nàng đều có tính toán riêng của mình. Kích động có, hồi hộp có, chờ mong có, đủ loại cung bậc cảm xúc ùa về nỗi lòng khiến 2 cô cả đêm không ngủ được.

Thao thức mãi đến sáng, cuối cùng 2 nàng cũng đưa ra quyết định. 2 nàng cũng không biết rằng quyết định này của mình là quyết định đúng đắn nhất từ trước đến giờ, thậm chí là cả sau này. Hai tỷ muội đến trước gương đồng, sửa sang lại quần áo, dặm thêm ít son, đánh chút má phấn, dùng trâm cài tóc… Cốt yếu sao cho nhìn vào là có vài phần xuân sắc. Bình thường lúc nào cũng luyện võ, quần áo bụi bặm, mồ hôi là không tránh khỏi nên 2 nàng rất ít khi chịu trang điểm. Vả lại ở biệt viện này cũng chỉ có 5 người, tuy là có 3 người khác giới nhưng quả thật chỉ có tôi là hạng người đáng cho 2 chị em họ chú ý.

Nhưng cũng tại trước giờ tính tình tôi có phần kỳ lạ, lúc đầu 2 nàng có chút thắc mắc, lâu dần thành quen. Biết khó thể khiến tôi thay đổi một sớm một chiều nên 2 nàng đành chôn sâu cái tình cảm đầu đời ấy vào trong lòng. Mà đến bây giờ, không biết vô tình hay hữu ý, tôi xuyên không nhập thể vào tên Tử Siêu đầu đất này. Với quyết tâm chinh phục và thay đổi, vô tình đã đánh động luôn xuân tâm thầm kín của hai nàng. Quả thật là vận khí cứt chó mà.

Sau khi trang điểm xong, 2 nàng không hẹn mà đồng cùng đi đến phòng của nhau. Tâm lí nữ nhân là vậy, khi biết mình thích một nam nhân nào đó nhưng vì quan niệm “cọc không thể tìm trâu” nên vẫn còn nhút nhát, e thẹn. Mà muốn sao cho thoải mái, ít ra cũng phải kiếm được đồng minh để san sẻ. Mà vừa khéo, từ nhỏ 2 tỷ muội lớn lên với nhau, tâm ý của đối phương đặt lên người tôi 2 nàng đều biết. Thành thử khi quyết định tỏ bày, 2 nàng đều muốn chính thức thông báo cho nhau, có thể giảm bớt phần nào xấu hổ và tăng thêm can đảm.

Sau khi đi hết vài hành lang, vừa đến chỗ rẽ ở gần hậu hoa viên, 2 nàng chạm mặt nhau. Thế bất nào cả 2 nói như đồng thời:

– Hải My muội muội, tỷ có chuyện muốn nói với muội!

– Tử Quỳnh tỷ, muội có chuyện muốn nói với tỷ.

Sau câu nói gần như đồng thời đó, 2 nàng lấy tay che miệng, một lần nữa lại thốt lên:

– A… muội nói trước đi.

– A… tỷ nói trước.

Sau khi nói xong, hai nàng đều bật cười vì sự cố vừa rồi. Không khí trầm mặc trong vài phút, cả 2 ngượng ngùng nhìn nhau, thầm đoán xem đối phương vì chuyện gì mà tìm đến mình.

Cảm thấy không khí có phần bế tắc, là đại tỷ, Tử Quỳnh biết cô có trách nhiệm phải lên tiếng trước:

– Quả thực tỷ có chuyện muốn nói với muội. Nếu muội cũng có chuyện muốn bàn với ta thì sao không cùng đi với ta ra hậu hoa viên. Hai tỷ muội cùng tâm sự với nhau.

Không còn cách nào khác, Hải My gật nhẹ đầu:

– Vậy nghe theo ý tỷ. Đi thôi.

Trong lòng cả 2 ngấm ngầm thở phào vì mọi chuyện chưa ai huỵch toẹt ra cả. Như vậy thì xấu hổ chết mất thôi. Ra tới hậu hoa viên, trên mép đá gần hòn non bộ nhỏ, 2 tỷ muội thân thiết nắm tay nhau ngồi xuống. Cười nói vài câu qua loa, chưa ai có can đảm đề cập đến chủ đề chính.

Hải My liếc Tử Quỳnh, hít sâu một hơi kềm chế xúc động, nhìn thẳng vào mắt sư tỷ, nói:

– Quỳnh tỷ này, 2 ta từ nhỏ lớn lên với nhau, độ thân thuộc thì khỏi phải bàn, nhiều khi còn đạt mức tâm ý tương thông. Muội cũng biết tỷ chưa có ý trung nhân, bản thân muội cũng thế. Không hiểu duyên trời dun dủi làm sao cho chúng ta gặp được Tử Siêu. Hắn thật sự làm cho muội và tỷ cùng để ý. Chỉ ngặt nỗi tính tình huynh ấy quá khác thường, muội cũng không thể mặt dày mày dạn tỏ tình được, lỡ như thất bại thì còn đâu mặt mũi gặp người.

– Có lẽ được ông trời rủ lòng thương, gần đây huynh ấy thật sự thay đổi. Nhất là vào đêm qua, tỷ cũng nghe thấy huynh ấy hát rồi đấy. Hmm… muội… muội muốn 2 ta được gần huynh ấy hơn nữa… gần thật gần… Tỷ hiểu chứ?

Nói xong câu đề nghị đó, mặt Hải My không thể đỏ hơn, cúi đầu lí nhí, càng về sau càng nhỏ dần. Thấy sư muội tuy nhỏ tuổi nhưng còn có đởm lược hơn bản thân. Cảm thấy hơi mất mặt, để giữ thể diện, Tử Quỳnh mạnh dạn nói:

– Sợ gì chứ? Đúng như muội nói, tỷ đích thực là có để ý đến hắn, ai biết hắn đầu đất như thế chứ, uổng công 2 tỷ muội ta thầm thương trộm nhớ gã bấy lâu nay. Bây giờ thì đẹp mặt rồi, ta với muội như cọc phải đi tìm trâu rồi. Muội có can đảm đi với ta không? Cho hắn biết hắn có số hưởng như thế nào.

Vừa dứt lời, Tử Quỳnh thầm mắng mình ngu ngốc, vì phút bốc đồng mà thốt ra câu nói táo bạo ấy, sợ rằng khi đến trước mặt tôi thì những lời muốn nói lại nuốt trở vào mồm ấy chứ. Nhưng đành chịu, lời đã lỡ nói rồi. Chỉ mong sư muội cũng thẹn thùng như ta, không đồng ý chuyện hoang đường này, nếu không khi gặp mặt sư đệ, xấu hổ chết ta.

Quả nhiên lão thiên thích bóp dái đồng đội, Hải My không những không thấy e dè trước lời đề nghị của Tử Quỳnh, ngược lại còn cảm thấy hưng phấn hơn, mắt sáng lên như thấy vàng:

– Không hổ danh là Hoàng Hoa Ma Nữ, dám nghĩ dám làm. Hi hi. Có tỷ làm tiên phong thì muội không sợ gì nữa rôi. Hai tỷ muội ta giáp công, để xem huynh ấy đối phó kiểu gì. Hừ!

Tỷ Quỳnh thầm than, đúng là cái miệng hại cái thân mà. Phóng lao đành phải theo lao thôi. Cô cắn răng nói:

– Vậy được, nhưng 2 ta phải bàn tính rõ ràng mới được, không thể cứ đột ngột đến gặp hắn, phải có kế hoạch đàng hoàng chứ. Lúc đến đó muội tính nói cái gì? Có chuẩn bị trước chưa?

Hải My lúc lắc cái đầu, phồng đôi má đáng yêu nói:

– Muội không biết. Có lẽ tỷ nói đúng. Quả thật muội chưa nghĩ ra phải nói gì trước mặt huynh ấy. Thôi thì nghe theo tỷ vậy. Tỷ nói xem nên làm như thế nào?

Thế là 2 tỷ muội chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, đôi lúc còn phá lên cười khúc khích, mặt tỏ tía tai, khi thì ánh mắt mơ màng mang vẻ chờ mong, khi thì tràn đầy xuân sắc…. Tất cả những cảnh tượng ấy tôi nhìn không sót một cái. Quả thật đúng là trời giúp ta mà. ” Đm trúng mánh rôi” – Tôi hét lên trong lòng.

Đang nghĩ cách làm thế nào để gần gũi 2 nàng, suy nghĩ cả buổi mà chả được cái vẹo gì nên hồn, tôi bực bội đi dạo xả stress. Không biết có phải tôi có vận khí cứt chó hay không mà tình cờ nghe được đoạn đối thoại này. Như trúng độc đắc, tôi thầm cao hứng vì dê tự đưa tới miệng cọp. Lòng thầm nghĩ cách làm sao để khi gặp 2 nàng tôi có thể thuận nước đẩy thuyền, rồi gạo nấu thành cơm, bla bla…

Than thở một câu mà mặt tôi cười như chưa bao giờ được cười:

– Chậc chậc… Xem ra anh sắp phải tạm biệt chú rồi… Đồng tử công ạ… Hắc hắc.

Trở về từ hậu hoa viên, tôi không thể nào tập trung mà luyện công cho được. Điều này thì tất nhiên rồi, làm đéo gì có thằng nào xảy ra chuyện như tôi mà còn tâm trí làm việc khác chứ. Cái tôi cần làm là nghĩ cách làm sao chinh phục được 2 người đẹp, tạm biệt tấm thân xử nam chán ngắt này thôi.

Nói nghe thì đơn giản, nhưng thực sự chả có cái vẹo gì đơn giản cả, khó bỏ xừ ra. Nên nhớ kiếp trước tôi dốt đặc về chuyện gái trai, có bạn gái cũng chỉ vì điều kiện hoàn cảnh. Bảo Ly lúc đó là thanh mai trúc mã với tôi, tình cảm phát triển từ tình bạn thân thôi, chứ không phải dạng tình yêu thuần tuý. Vả lại dù mang tiếng yêu nhau, tôi và cô ấy đã lần nào đi quá giới hạn đâu. Thấy cũng tội nhưng thôi cũng kệ. Số tôi chắc cũng không thể đen hơn. Xuyên không nhập thể vào thằng nào không nhập, lại nhập ngay cái thằng còn nhát gái hơn tôi, đã thế tính tình còn cổ quái nữa chứ. Nhiều lúc tôi khóc không ra nước mắt mà. Nhờ cái vận khí cứt chó này mà giờ tôi phải còng lưng ra mà thay đổi số phận bản thân. Bắt đầu bằng việc chinh phục 2 tỷ muội đồng môn. Cuối cùng thì cơ hội cũng đến. Quan trọng là tôi nắm bắt và thực thi như thế nào thôi.

Bây giờ đã biết lòng 2 nàng luôn hướng về tôi. Nghe câu chuyện khi nãy, có lẽ 2 nàng sẽ chủ động tìm tôi bộc bạch?

4.6/5 - (14 bình chọn)

Để hạn chế quảng cáo khi xem, anh chị em bấm Full Screen (Toàn màn hình)
Bạn cũng có thể thích