English EN Vietnamese VI

2 tỷ tỷ

Tôi đỏ mặt xấu hổ, lòng thầm nhủ thằng Tử Siêu này vận số cứt chó như thế nào mà lại được sớm tối kề cận 2 mỹ nhân như hoa như ngọc thế này chứ, đã vậy còn không biết làm ăn gì. Thật là mất mặt đàn ông quá mà. Tôi tự nhủ với lòng: “Không thể đi theo vết xe đổ của thằng cờ hó này được. Phải nhanh chóng kết thúc cuộc đời xử nam, phải chinh phục dc 2 mỹ nhân này, thế mới đáng cuộc đời, mới đáng việc ta xuyên không đến đây.”

Lúc này, Chung Hải My lên tiếng cắt ngang dòng suy tư của tôi:

– Tử Siêu ca, huynh đi đâu mà cả ngày hôm qua muội và sư tỷ tìm khắp không thấy. Sư phụ bảo có thể huynh đã vào khu rừng này nên mới bảo muội và sư tỷ đi tìm. Huynh có biết như vậy là nguy hiểm lắm không. Võ công huynh không cao, lại còn là vô sắc thuộc tính, không phát huy được hết thực lực vũ giả, lỡ gặp phải chuyện gì bất trắc thì làm sao? Ai có thể đến cứu huynh kịp lúc chứ? Huynh thật là… hừ… À mà khoan, sao mũi huynh chảy máu thế kia? Bị côn trùng cắn à? Hay bị thương ở đâu? Đưa muội xem nào.

Không đợi tôi trả lời, nàng tiến sát lại gần tôi, cánh tay ngọc ngà với làn da trắng nõn sờ nắn khắp người tôi(dĩ nhiên trừ vài chỗ không nên sờ ), sờ soạng chán chê, Hải My nắm lấy cổ tay tôi làm ra động tác bắt mạch của Đông y. Nhíu mày cỡ 10s, nàng nói:

– Mạch tượng ổn cả, chân khí ổn định, không có dấu hiệu của nội thương hay trúng độc. Hay do trời nóng quá huynh chảy máu cam?

Tôi nghe đến đó như người chết đuối vớ được phao, liền trả lời ngay không cần suy nghĩ:

– Đúng vậy, đúng vậy. Do trời nóng quá, nóng quá ý mà. Ha ha…

Vừa nói tôi vừa lấy tai gãi đầu, cười một cách ngây ngô.

Hai tỷ muội thấy thế thì cùng ngẩn người ra, bởi trong trí nhớ của họ, Hạng Tử Siêu là người rất ít khi cười, cũng ít khi chủ động tiếp xúc với nữ nhân, trừ khi đối phương chủ động hoặc bản thân bị bắt buộc. Thấy một màn như vậy, cả hai nhìn nhau, cùng trao cho nhau ánh mắt nghi hoặc. Để rồi cuối cùng, Tử Quỳnh là người lên tiếng:

– Thôi được rồi, đệ không sao là tốt rồi. Chúng ta về thôi, chuyện này để về rồi đệ từ từ giải thích cho ta và Hải My cùng nghe. Đi thôi.

– Vâng!!

Tôi và Hải My đồng thanh đáp. Ngoài sư phụ thì đại sư tỷ là người có uy quyền nhất. Nàng nói gì tôi và Hải My đều phải nghe.

Sư tỷ dậm chân đạp bộ thi triển khinh công lao về phía trước, Hải My cũng tương tự. Nhìn từ đằng sau mắt tôi như sáng lên, khi 2 nàng lao đi, bờ mông phía sau lắc lưu theo nhịp nhìn thật sướng con mắt. Tôi chép miệng hào hứng:

– Vưu vật là đây chứ đâu. Phải chiếm hữu bằng được!

Hải My đi sau nên rất nhanh phát hiện tôi chưa đuổi theo, quay đầu lại chu cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu nói một câu hờn dỗi đầy tính dụ hoặc:

– Huynh còn không mau đi, làm gì mà nhìn muội như người mất hồn thế. Huynh mà khi dễ muội, muội không thèm quan tâm huynh nữa. Hứ!

Đệt chả lụa kute vler, làm sao tôi cưỡng lại được đây??? Cực chẳng đã tôi thốt lên:

– Chờ huynh với, huynh tới ngay đây.

Dứt lời, tôi cũng thi triển khinh công lướt đi thật nhanh, bắt kịp và theo phía sau 2 nàng. Trong đầu thầm suy nghĩ làm sao có thể giải thích cho 2 nàng và sư phụ hiểu rõ sự việc mình bị thất tung hôm qua. Đương nhiên không thể nói là tôi xuyên không rồi nhập thể được, đành phải tìm lý do thích đáng vậy.

Đường dù dài thì đi mãi cũng có lúc phải đến nơi. Khoảng hơn một canh giờ sau, 3 người chúng tôi đến nơi sau nhiều lần rẽ ngang dọc đủ kiểu. Đập vào mắt tôi là 1 toà biệt viện cổ kính có chu vi khá rộng, nằm khuất sau rừng trúc. Khi đi vào trong, tôi mới biết ánh mắt đo lường và nhận định của mình quả thật không đủ dùng. Biết tả như thế nào nhỉ, nếu như ở địa cầu thì ước tính nó khoảng 5000 mét vuông. Khuôn viên chia làm nhiều phần, khu nghỉ dưỡng, nhà bếp, hậu hoa viên, ao cá, tiểu đình viện, thậm chí có cả 1 toà miếu khá lớn dùng để thờ Đạo gia. Còn rất nhiều công trình khác mà mất vài ngày sau tôi mới khám phá hết dc. Ngạc nhiên là cả toà biệt viện lớn như vậy mà chỉ có 4 thầy trò chúng tôi cộng với 1 lão bộc già sinh sống, ngoài ra không còn ai khác, kể cả người hầu, thậm chí người canh gác.

Tranh thủ lục lại trí nhớ, tôi nhớ ra quả thật không cần người cảnh giới, bởi xung quanh biệt viện là 1 rừng trúc dày đặc bao quanh. Trong rừng trúc này lão sư phụ có sử dụng Kỳ Hoàng Thuật(trận thế kỳ môn). Kỳ Hoàng thuật không biết có xuất xứ từ đâu và do ai sáng tạo ra, chỉ biết nó tồn tại từ rất lâu đời, truyền từ đời này qua đời khác. Thời nào cũng xuất hiện vài cao thủ Kỳ Hoàng thuật. Lợi hại ở chỗ Kỳ Hoàng thuật có thể vây hãm và tiêu diệt địch nhân nếu biết sử dụng đúng cách. Càng lợi hại hơn nếu nằm trong tay cao thủ. Bởi dù bạn có võ công lợi hại đến đâu, tu vi khủng bố cỡ nào, khi bị vây hãm trong trận thì chỉ có tìm ra cách phá trận mới mong thoát, còn không thì chỉ có nước ngồi chờ chết. Trận càng lợi hại thì ảo giác sinh ra càng nhiều, chỉ cần một bước dịch chuyển sai bộ vị thì kể như làm trận thế loạn càng thêm loạn.

Tuy lợi hại như thế nhưng kỳ thực Kỳ Hoàng thuật rất ít người thấu triệt ở mức đỉnh phong. Hầu hết nếu có tìm hiểu thì chỉ dừng ở mức vỏ bọc bề ngoài, hiểu và phá được vài trận đơn giản. Bởi Kỳ Hoàng thuật liên quan tới thiên văn, thiên tinh, ngũ hành, bla bla… độ trúc trắc và khó hiểu của nó thì khỏi phải bàn cãi. Người luyện Kỳ Hoàng thuật phải có cái tâm tĩnh, nhẫn nại có thừa, nếu không rất dễ loạn, không am hiểu lại còn thiệt thân. Thế đéo nào lão sư phụ của tôi lại biết Kỳ Hoàng thuật. Dựa vào luồng kiến thức từ vật hình bát giác, tôi được biết trình độ của lão sư phụ xứng đáng xưng là cao thủ trận thế. Càng ngày càng tò mò về lão sư phụ Vô Danh, tôi càng háo hức được gặp lão ta hơn.

Xuyên qua nhiều tiểu viện, cuối cùng cũng đến luyện võ đường, nơi 3 người học trò chúng tôi thường luận võ. Chân chưa kịp bước qua cánh cửa, tôi đã nghe một giọng nói trầm hùng nói như quát thẳng vào tai:

– Cha chả… tiểu tử thúi ngươi đi đâu mà để 2 đồ đệ yêu của lão phu tìm kiếm suốt hôm qua thế hả? Chắc lại xuống trấn thành vào thanh lâu ngắm gái rồi chứ gì? Ta nói rồi, ngữ như tiểu tử ngươi thì còn lâu mới làm cho mấy cô nương ở đó để ý được. 20 năm ròng rã giữ tấm thân xử nam làm gì không biết, để rồi giờ phải khổ sở vì tuổi dậy thì tới. Ha ha…

Mang vẻ mặt khó tin nhìn lão, đến giờ tôi cũng phần nào công nhận lão là Đạo gia nửa mùa. Trước mặt 2 nữ đồ đệ như hoa như ngọc thế này mà lão còn thốt ra những lời nói đày bụi trần như thế được. “Đúng là mõm chó không phun được ngà voi mà. Dkm lão già mắc dịch” – Tôi rủa thầm lão trong lòng.

Lão vừa nói dứt câu, 2 nàng cùng thốt lên với vẻ mặt khó chịu:

– Sư phụ, người lại ăn nói bậy bạ rồi.

Tử Quỳnh nói tiếp, vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch với lão:

– Sư đệ dù sao cũng là thân nam nhi, đến tuổi dậy thì cũng không có gì lạ. Sao sư phụ cứ thích trêu đệ ấy mãi thế. Chứ không lẽ hồi trai trẻ sư phụ cũng dậy thì muộn như sư đệ hay sao?

Lão già mắc dịch ấp úng:

– Làm gì có… hồi đó ta… ta…

Chưa đợi lão nói xong, Hải My đã nhanh miệng nói:

– A, đồ nhi biết rồi, có phải hồi đó sư phụ còn dậy thì muộn hơn sư huynh nên mãi tới giờ vẫn không có bóng hồng nào kề cạnh. Hi hi. Có phải sư phụ bị bệnh nhát gái không thế? Hi hi.

Mặt lão đỏ lên, gắt nhẹ:

– Tiểu nha đầu chớ có nói bậy. Ta năm đó không có tệ hại như tiểu tử này. Bất quá…

Không hẹn mà đồng, 2 nàng cùng hỏi gần như cùng lúc, ngay cả tôi dù không lên tiếng cũng dỏng tai lên nghe:

– Bất quá làm sao ạ???

Nhìn thấy ánh mắt nửa trêu tức nửa chờ mong của 3 chúng tôi, lão vội ho khan vài tiếng như để chữa thẹn và đánh trống lãng:

– Khụ… khụ… Thời ấy xưa rồi, chuyện đã qua không nhắc lại nữa. Mà này, mau nói cho ta biết ngươi đã đi đâu suốt hôm qua, tiểu tử thúi?

“Phắc Dzu. Đang hay thì đứt dây đàn”. Tôi bực bội chửi thề trong lòng vì không tìm được cách bắt bí lão già kia. Thấy câu chuyển đã chuyển hướng về tôi, hít sâu một hơi, tôi kể câu chuyện mình bịa ra để cố gắng qua mặt họ. Rằng tôi tu luyện mãi ở nơi này cũng chán, khó lĩnh hội được cảm ngộ, muốn tìm cái lạ nên đi vào khu rừng ấy, đi mãi quên đánh dấu nên lạc và tìm không thấy lối ra. Cũng may tâm tính trước giờ của tôi theo hiểu biết của 3 người là người ít nói, thích khám phá cái lạ, tuy thiên phú không cao, không kích hoạt được thuộc tính nhưng được cái chăm chỉ.

Dông dài diễn văn một hồi tôi cũng qua mặt được 3 người kia. Họ cũng cảm thấy tôi không có gì thay đổi so với ngày thường nên cũng không truy cứu gì thêm. Lúc này, lão sư phụ bỗng nói:

– 3 đứa nghe đây, 1 năm nữa là tròn 1 hoa giáp để tiến hành Đại hội võ lâm. Đại hội lần này tương đối khác với Đại hội lần trước, sẽ cùng lúc tổ chức để tuyển chọn và sắp xếp lại cường giả võ lâm, bầu chọn Tân minh chủ, đồng thời còn tổ chức thành lập Thiên bảng, Địa bảng và Phượng bảng.

3 dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên 3 khuôn mặt của tôi và 2 nàng. Biết chúng tôi mù thông tin, lão phá lên cười giải thích:

– Không biết đúng không? Ha ha… để từ từ ta giải thích cho mà nghe.

Lão không lập tức nói ngay mà vớ lấy chén trà bên cạnh, thong thả hớp một ngụm để thưởng thức, chép miệng vài tiếng kiểu “trà ngon”, ho khan vài tiếng, sau đó mới nhìn chúng tôi và nói:

– E hèm… Việc bầu Minh chủ võ lâm thì mấy đứa biết rồi. Đó chính là nhân tố chính của đại hội. Nhưng lần này, không biết vì lí do gì mà Hội đồng võ lâm cùng thống nhất và đưa đến ý kiến thành lập 3 bảng Thiên, Địa, Phượng. Đầu tiên phải kể đến Phượng bảng. Mấy đứa biết Thập đại mỹ nhân hiện tại gồm những ai chứ?

Chung Hải My nhanh nhảu cướp lời lão, vừa nói vừa bĩu môi:

– Sao lại không? Không phải 2 trong số 10 người đẹp đang đứng trước mặt lão nhân gia người đây sao? Phải không Quỳnh tỷ? Mà chuyện này thì liên quan gì tới chuyện thành lập Phượng bảng?

Nghe nhắc đến mình, Tử Quỳnh quay sang gật đầu với Hải My một cái đồng ý rồi tiếp tục đưa mắt nhìn lão sư phụ, ý bảo lão ta tiếp tục nói.

Nhìn thấy ánh mắt của đại đồ đệ, lão ta có ý cười mà nói tiếp:

– Đương nhiên là có liên quan rồi. Hải My đồ nhi ngoan đừng cướp lời sư phụ. Để từ từ ta giải thích cho con nghe.

Lại hớp ngụm trà như thể thấm giọng, lão ta nói tiếp:

– Phượng bảng kì thực chính là bảng xếp hạng mỹ nhân giới giang hồ, quy tắc giống hệt Thập đại mỹ nhân, chỉ khác lần này số lượng từ 10 tăng gấp đôi thành 20…

Không đợi lão nói hết, lần này tới lượt Tử Quỳnh không nén nổi tò mò nên cướp lời lão:

– Tại sao lại là 20? Không phải quy định Thập đại mỹ nhân đã có từ rất lâu rồi sao? Tại sao giờ lại đột ngột thay đổi? Lại còn tăng gấp đôi số người nữa chứ?

Ném cái nhìn bất mãn, có chút trách móc xen lẫn yêu thương về Tử Quỳnh, lão nói:

– Quỳnh nhi lớn rồi sao lại hồ đồ giống tiểu sư muội của con thế kia. Để từ từ ta giải thích cho nghe.

– Con đâu có hồ đồ… sư phụ thật là… con không biết đâu, người ta lớn rồi mà – Hải My trề cái môi bất mãn lên tiếng với lão già.

Lão vội cười dàn hoà:

– Được rồi, được rồi. Là ta sai, được chưa. Thôi mấy đứa im lặng nghe ta kể cho, đừng ngắt lời nữa. Thấy tên tiểu tử thúi kia không? Nãy giờ hắn một mực chăm chú lắng nghe đấy. 2 con phải học hỏi nó đấy. Ha ha…

Lão không nhắc đến thì thôi, vừa nói tới thì 2 nàng đều nhìn về phía tôi, trong mắt mỗi người xẹt qua 1 tia nghi hoặc khó hiểu. Chưa kịp suy nghĩ thêm, giọng lão sư phụ vang lên tiếp tục câu chuyện:

– Sở dĩ thành lập Phượng bảng vì đại đa số cho rằng ngoài Thập đại mỹ nhân ra thì vẫn còn nhiều nữ nhân khác vẫn xứng đáng được trao danh hiệu mỹ nhân. Họ có thể là đồ đệ của thế gia vọng tộc đào tạo và bồi dưỡng từ nhỏ, ít lộ mặt nên không ai đánh giá và thẩm định được nhan sắc của các nàng. Hay những cao đồ của những cường giả ẩn danh, nhạt mùi danh lợi, đến giờ mới xuất sơn… Tóm lại, nếu chỉ có 10 người đẹp thì hơi thiệt thòi cho những người đẹp nọ. Thế nên Hội đồng võ lâm quyết định tăng số mỹ nhân từ 10 lên 20 và đổi tên thành Phượng bảng. Tất nhiên Thập đại mỹ nhân vẫn được giữ nguyên, chỉ chọn lựa thêm 10 mỹ nhân khác để hoàn thành Phượng bảng thôi. 2 đồ nhi của ta đã có 2 suất trong Phượng bảng, người làm thầy như ta cũng cảm thấy tự hào lắm. Ha ha…

Lão vừa dứt lời, 2 nàng cùng lẩm bẩm:

– Thì ra là thế!

Đúng lúc này, tôi cũng mở miệng:

– Thế còn Thiên bảng và Địa bảng thì sao hả sư phụ?

Lần này cả 3 ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi kèm theo sự ngạc nhiên. Trong mắt họ tôi của lúc trước rất ít nói, hiếm khi chủ động bắt chuyện. Không kìm được, lão già cười ha hả:

– Ha ha… không ngờ tiểu oa nhi nhà ngươi cũng có hứng thú với 2 bảng này? Từ khi nào ngươi lại có suy nghĩ này?

2 nàng chắc cũng cùng có ý nghĩ đó, đều đưa ánh mắt dò hỏi nhìn tôi.

Tôi biết mình buộc phải thay đổi cái vỏ bọc chán ngắt này nếu muốn thay đổi số phận và hoàn thành lí tưởng. Duy có điều nhanh quá cũng không được, người ta nói “Dục tốt bất đạt” mà. Nghĩ thế tôi đáp:

– Đồ nhi tu luyện bao năm qua, tuy tư chất có phần thua thiệt so vs sư tỷ và sư muội nhưng cũng không muốn làm mất mặt sư phụ. Tin tưởng một ngày nào đó đồ nhi cũng sẽ lĩnh ngộ được thuộc tính, nâng cao bản lãnh, xông pha giang hồ, không được để người khác coi thường sư môn chúng ta.

Lời vừa nói ra, cả 3 người cùng sáng mắt ra, không tưởng được bình thường tôi trông hiền như cục đất nhưng lúc này lại thốt lên được một câu nói đầy hùng tâm tráng chí như thế. Riêng 2 nàng thì ánh mắt nhìn tôi có chút thay đổi. Đổi thay như thế nào không rõ nhưng ít nhất tôi cũng cảm nhận hình tượng của mình trong mắt 2 nàng cũng tăng thêm vài phân lượng.

Lão sư phụ thốt lên:

– Hảo! Không hổ là đồ nhi của ta. Hùng tâm vạn trượng, nam tử hán đại trượng phu, chí lớn tựa tứ hải mênh mông. Đáng phục, đáng phục. Đã thế ta sẽ giải thích cho ngươi rõ hơn về Thiên bảng và Địa bảng để ngươi biết mà chuẩn bị.

Nghe đến đây trong lòng tôi cũng khá căng thẳng, nghe giọng lão sư phụ xem chừng rất nghiêm túc, có lẽ thông tin này không tầm thường. Mà đúng là không tầm thường thật. Lão tiếp tục nói, lần này bằng giọng thẳng thắn, không chút trêu đùa:

– Thiên bảng và Địa bảng kì thực chính là bảng xếp hạng cao thủ võ lâm. Địa bảng chính là bảng xếp hạng cao thủ trẻ tuổi từ 15-40, đa phần dành cho lứa tuổi từ thanh thiếu niên tới trung niên. Còn Thiên bảng thì cao cấp hơn Địa bảng một bậc. Cũng là bảng xếp hạng cao thủ nhưng độ tuổi thì không giới hạn, miễn là có thực lực phục chúng liền được xếp vào.

– Ví như nếu mấy lão già bất tử của Thất đại phái đều ra tranh đấu thì kiểu gì cũng nắm mấy suất trong Thiên bảng. Cung cách lựa chọn và xếp hạng là đến tham gia đại hội, tiến hành ghi danh và so tài. Điểm đặc biệt ở đây là cao thủ Địa bảng nếu có đủ thực lực thì có thể vừa ở Địa bảng và vừa ở Thiên bảng. Có phương thức xếp hạng nhanh nhất là trực tiếp khiêu chiến người có thứ hạng cao hơn, nếu thắng thì có thể thế chỗ người đó, thua thì khỏi nói. Tất nhiên, chấp nhận so tài thì sinh tử miễn bàn.

– Điểm lợi của thành viên Thiên bảng và Địa bảng là ngoài danh vọng ra thì đôi khi còn được hưởng quyền ưu tiên trong một vài trường hợp. Điều này ta cũng không rõ ràng lắm, vì chưa nghe ai giải thích và công bố cụ thể. Tuy Thiên bảng và Địa bảng chưa thể hiện rõ thực lực của cường giả vì có rất nhiều cao thủ ẩn danh không màng thế sự nên không tham gia tranh đấu, thực lực của họ thâm sâu khó dò. Chỉ là không tham chiến nên không ai biết mà sắp xếp thôi. Tuy nhiên, nếu có thể tiến vào Thiên bảng hoặc Địa bảng, người đó tuyệt đối là cường giả tuyệt đối khó có thể chạm vào. Bởi đã được sự công nhận của Hội đồng võ lâm và nhân sĩ giang hồ, trừ khi làm việc gì quá đáng, bằng không đi đâu cũng nhận được sự ủng hộ và che chở của võ lâm. Là điều tuyệt vời đối với những ai muốn hành tẩu giang hồ.

Rúng động! Thật sự rúng động!

Tôi thật không ngờ mình trọng sinh cũng rất đúng thời điểm. Kì đại hội sắp tới đây chính là chỗ để bản thân thể hiện thực lực, có vô số đá đặt chân để bước tiếp trên con đường trở thành cường giả. Một chiến trường không gì tuyệt vời hơn, vừa tôi luyện bản thân, gia tăng kinh nghiệm chiến đấu, vừa giúp tôi trưởng thành hơn về mọi mặt. Quả thật đúng là cơ hội trời cho mà.

Nhìn thấy vẻ mặt háo hức của tôi, lão sư phụ không kìm được hỏi:

– Tiểu tử thúi, không lẽ ngươi thật sự nguyện ý tham gia Đại hội võ lâm?

2 nàng chắc cũng có cùng nghi vấn đó, bằng chứng là việc đều liếc nhìn tôi với vẻ mặt chờ mong.

Lại hít sâu một hơi để ổn định tâm tình, thở hắt ra với nét mặt quả quyết, tôi đáp:

– Nhất định đồ nhi sẽ tham gia! Trong thời gian còn lại đồ nhi muốn tự bế quan để cố gắng cảm ngộ thuộc tính, đồng thời nâng cao tu vi bản thân. Ngoài ra, đồ nhi thật sự có hứng thú với Kỳ Hoàng thuật và y thuật của sư phụ. Không biết lão nhân gia người có thể cấp cho ta một ít tài liệu liên quan hay không?

Lại một lần nữa cả 3 người nhìn chằm chằm về phía tôi, lần này là với vẻ mặt đéo thể nào tin được là tôi lại phát ra những lời như thế. Tôi biết như vậy có hơi phô trương, nhưng cũng là để đảm bảo cho kế hoạch sau này. Bản thân tôi có kiến thức của vật hình bát giác ấy, nhìn sơ sơ theo đánh giá cá nhân tôi thì sở học của lão sư phụ này thật không đáng nhắc đến. Bày ra chuyện này tôi chỉ muốn hợp thức hoá việc mình tự nhiên có kiến thức về Kỳ Hoàng thuật và y thuật thôi. Về sau nếu như trò giỏi hơn thầy, điều này có thể tự xử lí được, dù sao không chỉ có mình lão là cao thủ về mặt này. Sau này ra giang hồ tuỳ tiện kiếm đại một lý do là tìm được cao nhân khác chỉ điểm, tin rằng lão cũng không nghi ngờ gì.

Lão sư phụ vỗ bàn một cái rõ mạnh:

– Hảo tiểu tử! Xem ra ngươi rất quyết tâm. Đã thế hôm nay lão phu sẽ thành toàn cho ngươi. Lát ta sẽ cho Phúc bá đến đưa tài liệu nghiên cứu cho ngươi. Nếu cần chỉ điểm, có thể trực tiếp hỏi ta, còn về muốn luận võ thì có thể kiếm 2 tỷ muội của ngươi. Tất cả những gì ta có thể làm là như thế, còn lại phải tuỳ thuộc vào ngươi rồi. Nhớ! Đừng để ta thất vọng.

Không ngờ lão sư phụ nhìn bề ngoài lôi thôi hay mắng người này khi nghiêm chỉnh lại có tư thái như thế, có thể vì đồ đệ làm mọi thứ. Có phần hơi cảm động, tôi đáp bằng giọng chân thành:

– Đồ nhi biết. Cảm ơn sư phụ đã thành toàn. Từ giờ đến kì Đại hội còn 1 năm. Đồ nhi xin hứa sẽ tận lực cố gắng không để người thất vọng. Nếu không còn chuyện gì nữa, đồ nhi xin phép cáo lui. Sư tỷ, sư muội, ta xin phép rời đi trước.

Ngay khi thân ảnh ta vừa khuất bóng, lão sư phu liền tặc lưỡi, nói ra vẻ cảm thán với 2 nữ đồ đệ:

– Chậc chậc… Tử Quỳnh, Hải My, 2 con nói xem sao chỉ sau một lần thất tung ngắn ngủi mà Tử Siêu hắn lại đổi thay một cách rõ rệt như vậy. Ta nuôi nấng nó từ nhỏ, đến nay cũng xấp xỉ 20 năm rồi, chưa bao giờ thấy hắn có biểu hiện như hôm nay.

2 nàng đều ra vẻ đăm chiêu. Quả thật biểu hiện hôm nay của tôi khác một trời một vực với lúc trước. Khó tránh khỏi làm cho 2 nàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Trầm ngâm một lúc, Tử Quỳnh lên tiếng:

– Không cần biết sư đệ đã thay đổi như thế nào. Con chỉ cần biết đệ ấy vẫn là đệ ấy, không phải ai khác. Hơn nữa việc đệ ấy quyết chí tham gia Đại hội cũng là một tín hiệu tốt. Không phải lão nhân gia người luôn mong mỏi đệ ấy giúp người phát dương quang đại uy danh của người sao?

Hải My tiếp lời ngay:

– Đúng đúng. Sư tỷ nói chí lí. Sư huynh thay đổi như vầy xem ra không có gì xấu cả. Có chí lớn như vậy, hy vọng huynh ấy sẽ thành công.

Lão sư phụ vuốt vuốt chòm râu dê:

– Ồ… nghe 2 con nói vậy ta cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú rồi đấy. Không biết tiểu tử này trong lần thất tung vừa qua đạt được kỳ duyên gì mà chỉ sau một đêm lại thay đổi tới như vậy. Thiệt là mong chờ biểu hiện của nó quá đi. Nếu nó đủ lớn mạnh, sau này cũng có người thay ta che chở, bảo vệ các ngươi, không phải sao? 2 nữ đồ đệ xinh xắn của ta?

Vừa nói lão vừa nhìn về phía 2 nàng nháy mắt làm cho vẻ mặt 2 nàng có chút không tự nhiên. Tử Quỳnh phần vì là sư tỷ, phần vì lớn tuổi nên kiềm chế cảm xúc tốt hơn. Rất nhanh che dấu vẻ bối rối, khôi phục vẻ mặt tự nhiên, bĩu môi tỏ vẻ không quan tâm. Hải My thì khác, nha đầu này mới 18 tuổi, xuân tâm rộn rạng, tâm tình thiếu nữ khó kiềm chế, mặt đã sớm xuất hiện áng mây hồng, chỉ làm tăng vẻ kiều diễm tuổi mới lớn của nàng.

Nuôi nấng và dạy dỗ 3 đồ đệ từ nhỏ, làm sao lão già thành tinh này không biết 2 nữ đồ đệ của mình tâm tư đều đặt trên người Tử Siêu chứ. Chỉ có điều làm lão đau đầu là Tử Siêu của lúc trước là người ít nói, giao tiếp kém, không có hứng thú với nữ nhân. Lão cũng hết cách. Nhưng lần này thì khác rồi, đéo biết làm thế nào mà tôi thay đổi như thế này, nhưng dù sao cũng theo hướng tích cực. Lão cũng không quản nhiều làm gì. Chỉ hy vọng tôi có thể có bước đột phá nào đó đủ để làm lão hài lòng.

“Hắc hắc! Tiểu tử thúi, ta xem xem ngươi có thể cho ta bất ngờ như thế nào” – Lão già thầm nghĩ.

—————————————-

Luyên thuyên một hồi thì mọi người giải tán, ai về phòng nấy. Trong lòng 3 người ai cũng có chút chờ mong. Không biết lần bế quan này của tôi sẽ đem đến bất ngờ gì cho họ.

Trở lại với bản thân, sau khi ra khỏi luyện võ đường, cũng không để ý mọi người như thế nào, tôi cất bước đi về khu tiểu việc của mình, lòng thầm cân nhắc nên tu luyện như thế nào cho tốt.

Bước vào phòng, đóng cửa lại, thả người nằm xuống giường. Tôi vắt tay lên trán nằm suy nghĩ đối sách. Vấn đề trước tiên cần giải quyết đó là làm sao tăng được lực lượng bản thân. Thứ hai là cảm ngộ được thuộc tính, trở thành Vũ giả. Vấn đề võ công, chiêu thức, Kỳ Hoàng thuật hay y thuật thì không cần thiết. Bởi trong đầu tôi lúc này như một cuốn bách khoa toàn thư vậy. Hầu như võ công nào cũng có, trận pháp, y thuật cũng đủ cả. Cũng phải thôi, toàn bộ sách, truyện, phim đều thông qua vật bát giác ấy truyền vào đầu tôi mà. Ngạc nhiên là tôi không cần tự học vẫn hiểu và thấu triệt từng loại võ công.Kỳ Hoàng thuật liếc sơ là hiểu, dễ dàng phá trận. Y thuật thì khỏi bàn, tôi như Hoa Đà version 2 vậy. Cái khiếm khuyết duy nhất bây giờ là tuy có thông hiểu vũ kỹ nhưng tôi không kích hoạt được thuộc tính, càng không đủ tu vi để phát huy hết thực lực khi thi triển. Xem ra vấn đề này khá đau đầu đây.

Sờ sờ trong ngực, tôi lấy ra vật hình bác giác. Quên nói, dựa vào thông tin trong đầu thì vật này dường như có tên là Bát Giác Pha Lê Sơn Hà Đồ. Không rõ công dụng cụ thể của nó là gì, nhưng chi ít trước mắt nó cũng giúp tôi giải quyết một vài vấn đề.

Cầm mảnh Sơn Hà Đồ trên tay, tôi tự hỏi tại sao để kích hoạt nó cần máu dẫn? Đã 2 lần thí nghiệm rồi, nhưng lần nào cũng cho kết quả khác nhau. Liệu lần này nếu tiếp tục dùng máu huyết bản thân làm vật dẫn, chuyện gì sẽ xảy ra???

4.6/5 - (14 bình chọn)

Để hạn chế quảng cáo khi xem, anh chị em bấm Full Screen (Toàn màn hình)
Bạn cũng có thể thích